<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Le Ngoc Vien</title>
	<atom:link href="http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.lnvdng.com/blog</link>
	<description>Need to change, think difference ...</description>
	<lastBuildDate>Tue, 15 May 2012 16:55:24 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.4-beta4-20725</generator>
		<item>
		<title>Vô đề</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=509</link>
		<comments>http://www.lnvdng.com/blog/?p=509#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 05 May 2012 18:26:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
				<category><![CDATA[My blog]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=509</guid>
		<description><![CDATA[Lâu rồi không biết viết gì, thật ra cũng có nhiều cái để viết nhưng lười viết quá nên chẳng viết, toàn online với XDA và FB! Đó là tệ hại nhưng chưa thể bỏ được Mấy ngày vừa rồi bị đau mắt, vật lộn với các phòng khám, bác sĩ &#8230; cuối cùng tối [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="thanks_button_div" 
                  style="float: left; margin-right: 10px;"><div id="thanksButtonDiv_509_2" style="background-image:url(http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/thanks_large_black.png); background-repeat:no-repeat; float: left; display: inline;"
                onmouseover="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_509_2', true);" 
                onmouseout="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_509_2', false);"
                onclick="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_509_2', false);" >
                <input type="button" onclick="thankYouButtonClick(509, 'You left &ldquo;Thanks&rdquo; already for this post')" value="Thank You 3"
                  class="thanks_button thanks_large thanks_black"
                  style="  font-family: Verdana, Arial, Sans-Serif; font-size: 14px; font-weight: normal;; color:#ffffff;"
                  id="thanksButton_509_2" title="Click to left &ldquo;Thanks&rdquo; for this post"/>
             </div><div id="ajax_loader_509_2" style="display:inline;visibility: hidden;"><img alt="ajax loader" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/ajax-loader.gif" /></div></div><p>Lâu rồi không biết viết gì, thật ra cũng có nhiều cái để viết nhưng lười viết quá nên chẳng viết, toàn online với XDA và FB! Đó là tệ hại nhưng chưa thể bỏ được <img src='http://www.lnvdng.com/blog/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':(' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Mấy ngày vừa rồi bị đau mắt, vật lộn với các phòng khám, bác sĩ &#8230; cuối cùng tối nay cũng cảm thấy ok rồi. May quá, hết để tối thứ 2 còn đi Vinh nữa chứ.</p>
<p>&#8230;</p>
<p>Khi ta trên giường bệnh mới biết ai là người tốt nhất với ta &#8230; câu nói đó chẳng sai chút nào &#8230;</p>
<p>Chán &#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2&#038;p=509</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nhàn đàm nhân đọc bài phỏng vấn chủ tịch Las Vegas</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=503</link>
		<comments>http://www.lnvdng.com/blog/?p=503#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 01 Mar 2012 04:25:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
				<category><![CDATA[My blog]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=503</guid>
		<description><![CDATA[Dưới đây tôi xin trích lại bài phỏng vấn ông Sheldon Adelson chủ tịch Las Vegas với thông tin về dự án mà Las Vegas đang dự định đầu tư vào Việt Nam. Về thông tin dự án tôi không bàn đến, ở đây tôi chỉ chia sẻ ý kiến của mình, nói về nội [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="thanks_button_div" 
                  style="float: left; margin-right: 10px;"><div id="thanksButtonDiv_503_2" style="background-image:url(http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/thanks_large_black.png); background-repeat:no-repeat; float: left; display: inline;"
                onmouseover="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_503_2', true);" 
                onmouseout="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_503_2', false);"
                onclick="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_503_2', false);" >
                <input type="button" onclick="thankYouButtonClick(503, 'You left &ldquo;Thanks&rdquo; already for this post')" value="Thank You 3"
                  class="thanks_button thanks_large thanks_black"
                  style="  font-family: Verdana, Arial, Sans-Serif; font-size: 14px; font-weight: normal;; color:#ffffff;"
                  id="thanksButton_503_2" title="Click to left &ldquo;Thanks&rdquo; for this post"/>
             </div><div id="ajax_loader_503_2" style="display:inline;visibility: hidden;"><img alt="ajax loader" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/ajax-loader.gif" /></div></div><p>Dưới đây tôi xin trích lại bài phỏng vấn ông Sheldon Adelson chủ tịch Las Vegas với thông tin về dự án mà Las Vegas đang dự định đầu tư vào Việt Nam.</p>
<p>Về thông tin dự án tôi không bàn đến, ở đây tôi chỉ chia sẻ ý kiến của mình, nói về nội dung cuộc phỏng vấn và suy nghĩ của một &#8220;ngài chủ tịch&#8221;.</p>
<p>Sau khi đọc xong bài phỏng vấn, tôi khâm phục suy nghĩ của Sheldon Adelson. Nội dung cuộc phỏng vấn liên quan đến nhiều thứ như: biện pháp kinh doanh, đầu tư sinh lãi, cách thức đầu tư, tiến trình đầu tư, thực hiện dự án, chính sách xã hội, luật sở tại &#8230; rất nhiều thứ và nó được nhận xét bởi một người đứng đầu thế giới về kinh doanh sòng bạc.</p>
<p>Ngày xưa tôi có đọc một cuốn tiểu thuyết mà giờ đã quên tên, nói về ông trùm mafia người ý với người thân cận số 1 là Lenski, mà hình như một quy tắc của ông ta vẫn đang được giảng dạy trong các trường kinh tế hiện nay trên thế giới. Lenski là người khai sinh ra Las Vegas. và tư duy của Lenski vẫn được các ông chủ áp dụng một cách triệt để và thành công.</p>
<p>Tôi sẽ viết tiếp những nhận xét khi có thời gian rảnh rỗi nhiều hơn&#8230;</p>
<blockquote><p><code><strong>Chia sẻ dự định đầu tư vào Việt Nam, Chủ tịch Las Vegas Sands - Sheldon Adelson cho biết mục đích khi mở sòng bạc không phải để kiếm tiền của người nghèo. Tỷ phú 78 tuổi này cũng không bao giờ vào chơi tại các casino.</strong></code></p>
<p>- Sau Singapore, Las Vegas Sands đang dự định đầu tư lớn vào Việt Nam. Đâu là nguyên nhân khiến ông và các đồng sự đưa ra quyết định này?</p>
<p>- Lý do duy nhất là nhu cầu của Việt Nam rất hòa hợp với chuyên môn của chúng tôi. Việt Nam muốn thúc đẩy du lịch và thị trường kinh doanh hội nghị, hội thảo, trong khi đây lại chính là chuyên ngành phát triển của Tập đoàn Sands. Chúng tôi chuyên xây dựng và điều hành các khu nghỉ dưỡng phức hợp. Trong khi đó Việt Nam lại chưa có loại hình khu du lịch này.</p>
<p>- Sau Singapore, Las Vegas Sands đang dự định đầu tư lớn vào Việt Nam. Đâu là nguyên nhân khiến ông và các đồng sự đưa ra quyết định này?</p>
<p>- Lý do duy nhất là nhu cầu của Việt Nam rất hòa hợp với chuyên môn của chúng tôi. Việt Nam muốn thúc đẩy du lịch và thị trường kinh doanh hội nghị, hội thảo, trong khi đây lại chính là chuyên ngành phát triển của Tập đoàn Sands. Chúng tôi chuyên xây dựng và điều hành các khu nghỉ dưỡng phức hợp. Trong khi đó Việt Nam lại chưa có loại hình khu du lịch này.<br />
Chủ tịch Las Vegas Sands &#8211; Sheldon Adelson. Ảnh: AP<br />
Chủ tịch Las Vegas Sands &#8211; Sheldon Adelson. Ảnh: AP</p>
<p>- Khu nghỉ phức hợp mà Las Vegas Sands luôn bao gồm các sòng bạc nhưng ở Việt Nam khung pháp lý cho casino chưa rõ ràng và người Việt không được vào chơi. Điều này tác động như thế nào tới quyết định đầu tư của Las Vegas Sands?</p>
<p>- Trung tâm vui chơi có thưởng (gaming center) là một yếu tố không thể thiếu cho các khu nghỉ dưỡng phức hợp của chúng tôi, nếu được xây dựng. Đó là hợp phần cần thiết, hay nói đúng hơn là nơi duy nhất mang lại nguồn lợi để có thể hỗ trợ cho các khu vực không mang lại lợi nhuận khác như các khu trung tâm hội nghị, hội thảo, các khu bảo tàng&#8230;</p>
<p>Tất nhiên, khu vực sòng bài có vị trí rất khiêm tốn. Các bạn không thể chỉ là đơn thuần bước vào khu nghỉ dưỡng và thấy luôn sòng bài. Như ở Singapore, diện tích casino chỉ chiếm 2% khu phức hợp. Còn tại Venetian Macau, nơi người ta gọi là sòng bạc lớn nhất thế giới thì diện tích cũng chỉ chiếm 4% khu phức hợp.</p>
<p>Ở Việt Nam, các bạn hoàn toàn có quyền lựa chọn việc muốn có sòng bài hay không. Nhưng nếu chúng tôi xây dựng khu phức hợp nghỉ dưỡng thì casino là yếu tố cần bởi nó sẽ bổ trợ tài chính cho các hợp phần khác không tạo ra tiền bạc như nhà hát, bảo tàng&#8230;</p>
<p>- Đánh bạc vẫn là hoạt động được coi là bất hợp pháp tại Việt Nam cũng như nhiều quốc gia khác trên thế giới. Ông nghĩ sao khi đầu tư vào một hoạt động “ngoài luồng” như vậy?</p>
<p>- Nếu người Việt Nam nghĩ vào sòng bài là xấu, vậy tại sao chơi xổ số lại được coi là hết sức bình thường và hợp pháp? Trên thực tế, khi vào sòng bài, bạn đánh cược một USD, và nhận lại cả một USD nếu thắng. Còn theo một thống kê bình quân khi chơi xổ số, nếu bạn đánh cược một USD, thì phần thưởng khi thắng cuộc chỉ có 50 cent trong khi cơ hội để chiến thắng chỉ là 1/100.000.</p>
<p>Điều tôi muốn nói hơn là mọi quốc gia đều tồn tại những sòng bài trái phép, nơi chính phủ không thể thu thuế và thường phát sinh các tệ nạn xã hội. Việt Nam không phải trường hợp cá biệt. Ngay như Singapore cũng từng cấm đánh bạc. Tuy nhiên, Chính phủ nước này sau đó đã thay đổi và cho phép mở ra các casino vì họ hiểu đây là một yếu tố cần thiết để bổ trợ cho các hợp phần khác của khu phức hợp nghỉ dưỡng &#8211; vốn không tạo ra lợi nhuận.</p>
<p>- Tuy vậy, vẫn có nhiều ý kiến cho rằng việc cho phép mở sòng bạc hợp pháp sẽ tác động tiêu cực tới xã hội, đặc biệt là tầng lớp người nghèo. Các ông sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào?</p>
<p>- Dù là xây dựng khu nghỉ dưỡng phức hợp hay bản thân casino thì đối tượng mà chúng tôi nhắm tới doanh nhân và du khách sang trọng. Chúng tôi không muốn kiếm tiền từ người nghèo. Ngược lại, casino có thể giúp cải thiện cuộc sống của tầng lớp này bằng cách tuyển dụng họ vào làm việc, thay vì trở thành những người chơi bài. Trung bình, các khu phức hợp của Sands tuyển dụng khoảng 12.000 &#8211; 14.000 nhân viên, cả trực tiếp lẫn gián tiếp.</p>
<p>Còn để hạn chế việc người dân tham gia đánh bạc thì tôi nghĩ cách làm tại Singapore khá phù hợp. Cùng với Chính phủ, chúng tôi đặt ra mức phí 100 USD để vào cửa với mỗi người bản xứ. Còn khách du lịch thì được vào cửa tự do. Như vậy sẽ hạn chế được tình tình trạng người nghèo tham gia đánh bạc.</p>
<p>- Nếu được cấp phép, ông có thể chia sẻ về quy mô cũng như thời gian thực hiện dự án tại Việt Nam?</p>
<p>- Las Vegas Sands không hạn chế số tiền đầu tư cho 2 khu phức hợp mà chúng tôi dự kiến thực hiện ở Hà Nội và TP HCM. Một phần vì chưa tính toán được chi phí xây dựng tại Việt Nam, phần khác vì chưa quen với việc triển khai dự án tại đất nước nơi lạm phát đến gần 20% một năm. Nhưng chúng tôi sẵn sàng làm mọi việc cho dự án này. Nếu mỗi khu cần đầu tư khoảng 2 tỷ USD, chúng tôi sẽ rất vui được xây dựng nó. Nếu là 3 tỷ USD, thì cũng không không thành vấn đề. Còn kể cả lên tới 4 tỷ USD thì vẫn là khả thi.</p>
<p>Về thời gian xây dựng thì còn phụ thuộc vào quy mô cũng như quá trình cấp giấy phép. Chúng tôi thường xây dựng một khách sạn với khoảng 1.600 &#8211; 1.800 phòng như cũng có thể chỉ ở quy mô 600-800 phòng. Nhìn chung thì sẽ mất khoảng 6 tháng đến một năm để lên kế hoạch và thêm 2 năm nữa để xây dựng. Vì vậy, tổng thời gian có thể sẽ vào khoảng 3,5 năm để hoàn tất hợp phần đầu tiên. Tất cả mọi việc sẽ phụ thuộc vào việc Chính phủ sẽ quyết định khi nào nhưng tôi tin rằng Việt Nam rất quan tâm đến dự án mà chúng tôi theo đuổi.</p>
<p>- Là một tỷ phú, lại điều hành hệ thống sòng bạc lớn bậc nhất thế giới, ông có thường xuyên tới chơi tại các casino?</p>
<p>- Nhiều người sẽ không tin nhưng trên thực tế tôi không bao giờ vào chơi tại các sòng bài. Tuy vậy, khi khách hàng bước vào một casino, họ sẽ phải chơi với “ai đó”. “Ai đó” ở đây chính là tôi. Vì vậy, tôi sẽ không phản đối nếu ai đó gọi mình là con bạc lớn nhất thế giới.</p></blockquote>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2&#038;p=503</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hạnh phúc</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=493</link>
		<comments>http://www.lnvdng.com/blog/?p=493#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 Nov 2011 04:00:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
				<category><![CDATA[My feeling]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=493</guid>
		<description><![CDATA[Hạnh phúc là gì? Ai cũng hay hỏi câu hỏi trên và cũng cố đi tìm lời giải &#8230; Nhưng hình như lời giải ngay chính mình mà mình không nhận ra để cố đi tìm. Trong cuộc sống, hạnh phúc dường như là những điều giản đơn nhất mà ta cảm nhận và quên [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="thanks_button_div" 
                  style="float: left; margin-right: 10px;"><div id="thanksButtonDiv_493_2" style="background-image:url(http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/thanks_large_black.png); background-repeat:no-repeat; float: left; display: inline;"
                onmouseover="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_493_2', true);" 
                onmouseout="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_493_2', false);"
                onclick="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_493_2', false);" >
                <input type="button" onclick="thankYouButtonClick(493, 'You left &ldquo;Thanks&rdquo; already for this post')" value="Thank You 9"
                  class="thanks_button thanks_large thanks_black"
                  style="  font-family: Verdana, Arial, Sans-Serif; font-size: 14px; font-weight: normal;; color:#ffffff;"
                  id="thanksButton_493_2" title="Click to left &ldquo;Thanks&rdquo; for this post"/>
             </div><div id="ajax_loader_493_2" style="display:inline;visibility: hidden;"><img alt="ajax loader" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/ajax-loader.gif" /></div></div><p><strong>Hạnh phúc là gì?</strong></p>
<p>Ai cũng hay hỏi câu hỏi trên và cũng cố đi tìm lời giải &#8230; Nhưng hình như lời giải ngay chính mình mà mình không nhận ra để cố đi tìm.</p>
<p>Trong cuộc sống, hạnh phúc dường như là những điều giản đơn nhất mà ta cảm nhận và quên ngay mà không để ý &#8230; Với tôi, đơn giản:</p>
<p>	- Hạnh phúc là khi mỗi buổi sáng thức dậy, chưa bước ra khỏi giường đã nhận được tin nhắn chúc mừng ngày mới của em &#8230;<br />
	- Hạnh phúc là khi được nhìn thẳng vào đôi mắt em cười &#8230;<br />
	- Hạnh phúc là khi được ôm em trong vòng tay, cùng em cười vui vẻ &#8230;<br />
	- Hạnh phúc là khi tặng em một món quà mà em thích &#8230;<br />
	- Hạnh phúc là khi em chạy hơn 10km đến chỗ tôi chỉ để tặng tôi một cái kẹo, hỏi thăm vài câu và chia tay nhau &#8230;<br />
	- Hạnh phúc là khi được nhìn thấy em hạnh phúc chứ không phải là những dòng nước mắt khi ở bên tôi &#8230;</p>
<p>Và theo tôi, em cũng hạnh phúc khi có một chốn bình yên để tìm về sau những chông chênh, có người để cho em có thể đánh đổi tất cả, và em cũng sẽ rất hạnh phúc nếu thấy tôi hạnh phúc.</p>
<p><strong>Vì thế,</strong></p>
<p>Mỗi sớm mai, trước khi bước ra khỏi giường, theo thói quen bao giờ cũng cầm điện thoại lên xem em có nhắn tin cho mình hay không, vì em ngủ dậy trước mình mà! Rất hạnh phúc khi em nhắn tin bảo anh rằng hôm nay trời lạnh, nhớ mặc thêm áo khoác cho ấm, đi đường nhớ mang khẩu trang kẻo trời lạnh sẽ làm anh ho &#8230; một chút chạnh lòng khi em nhớ về ai đó chứ không phải mình&#8230;</p>
<p>Mỗi lúc bên em, tôi hay nhìn thẳng vào mắt em, nhìn em cười, nhìn em tíu tít nói &#8230; mà không rõ là em nói gì &#8230;</p>
<p>Mỗi lần gặp em, tôi hay nghĩ ra một cái gì đó để có thể làm em ngạc nhiên &#8230;</p>
<p>(Còn nữa)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2&#038;p=493</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tiểu sử &#8230;</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=484</link>
		<comments>http://www.lnvdng.com/blog/?p=484#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 25 Oct 2011 07:57:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
				<category><![CDATA[My blog]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=484</guid>
		<description><![CDATA[Lâu nay nhiều người đọc blog, ngẩn ngẩn ngơ ngơ không biết chủ blog là ai. Nay tự giới thiệu vậy. Le Ngoc Vien, tên tự là Vien, người Quảng Nam, tuổi trẻ thông minh đĩnh ngộ, tương truyền lúc mới sinh, Viên không khóc không cười, ai hỏi gì cũng không nói. Chợt có [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="thanks_button_div" 
                  style="float: left; margin-right: 10px;"><div id="thanksButtonDiv_484_2" style="background-image:url(http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/thanks_large_black.png); background-repeat:no-repeat; float: left; display: inline;"
                onmouseover="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_484_2', true);" 
                onmouseout="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_484_2', false);"
                onclick="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_484_2', false);" >
                <input type="button" onclick="thankYouButtonClick(484, 'You left &ldquo;Thanks&rdquo; already for this post')" value="Thank You 7"
                  class="thanks_button thanks_large thanks_black"
                  style="  font-family: Verdana, Arial, Sans-Serif; font-size: 14px; font-weight: normal;; color:#ffffff;"
                  id="thanksButton_484_2" title="Click to left &ldquo;Thanks&rdquo; for this post"/>
             </div><div id="ajax_loader_484_2" style="display:inline;visibility: hidden;"><img alt="ajax loader" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/ajax-loader.gif" /></div></div><p>Lâu nay nhiều người đọc blog, ngẩn ngẩn ngơ ngơ không biết chủ blog là ai. Nay tự giới thiệu vậy.</p>
<p>Le Ngoc Vien, tên tự là Vien, người Quảng Nam, tuổi trẻ thông minh đĩnh ngộ, tương truyền lúc mới sinh, Viên không khóc không cười, ai hỏi gì cũng không nói. Chợt có vị đạo sĩ đi qua, thấy vậy bèn kinh ngạc mà bảo rằng : người này mới sinh đã có quý tướng, sau này tất học hành đỗ đạt, có thể bốn bể vang danh. Quả nhiên, sau này Viên đi học, không năm nào không thi lại, nhưng ấy là chuyện về sau, ở đây không nhắc tới.</p>
<p>Viên lúc mười tuổi đã tự biết đi, mười một tuổi biết đọc và viết tên mình, sang tuổi mười hai, con gái trong thiên hạ không ai là không biết tiếng. Lại nổi tiếng thông minh đĩnh ngộ, thiên hạ có gì không biết, kéo nhau đến hỏi, Viên nhất nhất đều trả lời được cả, mà tuyệt nhiên không đúng câu nào.</p>
<p>Năm ấy trong làng có sự lạ. Ở đầu làng chợt xuất hiện một con vật, trông giống con gà con, mà lại to hơn con gà con, cả làng ngạc nhiên không biết con gì, bèn kéo đến nhà Viên mà hỏi. Viên lúc ấy đang uống trà đá, bắn thuốc lào và tán gẫu với gái, nghe thấy thế bèn trầm ngâm nghĩ ngợi, đoạn phán rằng: “Trông giống con gà con, mà lại to hơn con gà con, ấy tất là con gà to”. Dân làng lấy làm phục lắm, bèn bắt gà làm thịt, rồi tôn Viên là bậc thánh, cả làng từ ấy gà ăn không xuể.</p>
<p>Lại nói Viên lớn lên thường không thích tĩnh mịch, bèn khăn gói mà đi ngao du bốn bể, thăm thú việc đời, thấy việc gì có lợi là làm, không kiêng dè gì cả. Quả nhiên, sau mấy năm, nợ nần không biết bao nhiêu mà kể.</p>
<p>Năm ấy, trên Internet, blog, forum mọc lên như nấm, các trường từ mẫu giáo đến đại học đều có cả. Viên cũng muốn lập blog lắm, nhưng trong bụng cũng chưa chắc ăn, bèn về bái Tivi làm thầy mà hỏi rằng:<br />
- Bán Sim siêu rẻ lợi gấp mấy lần?<br />
Tivi bèn trả lời<br />
- Lợi gấp hai<br />
Lại hỏi:<br />
- Bán hoa những dịp 8/3, 20/10 lợi gấp mấy lần<br />
Đáp :<br />
- Lợi gấp năm<br />
Lại hỏi :<br />
- Thế lập blog, forum lợi gấp mấy lần<br />
Tivi cười lớn mà rằng :<br />
- Làm thế nào mà lập được blog, forum cho được. Nếu làm được thế, thì ảnh của gái, nick yahoo, facebook, địa chỉ blog &#8230; dùng cả đời không hết, lợi gấp nghìn gấp muôn, tính làm sao hết.</p>
<p>Từ ấy Viên ôm mộng mở blog, forum, ngặt nỗi phải làm thế nào thì chưa biết được. Một hôm, nhân lúc đang bận bịu vì không có việc gì làm, Viên bèn ghé quán trà đá chém gió, gọi cốc nước, ngồi ngắm gái qua lại mà nghĩ sự đời. Chợt thấy gió lạnh sau lưng, ngoảnh mặt lại thì thấy một thiếu niên khôi ngô tuấn tú, tay đang ôm laptop đang gõ bàn phím chém gió nhiệt tình trên internet, trông có vẻ thoải mái ung dung, so với Gia Cát Lượng ngày xưa, thực là giống lắm. Viên cả kinh bèn tiến đến gần mà hỏi thăm, được biết thiếu niên tên họ là Lê, hiện vốn là admin của blog này.</p>
<p>Viên như nắng hạn gặp mưa, bèn nói với thiếu niên về dự định của mình, thiếu niên nghe nói như vậy, cười lớn mà rằng :<br />
- Đối với ta, việc lập blog, forum chỉ là trò trẻ con, ngươi đừng quá lo như thế!<br />
Bèn cùng nhau uống trà đá, ăn kẹo lạc mà thề, nhận làm anh em kết nghĩa, toan lo việc lớn.</p>
<p>Bèn lấy WordPress làm nền, Unicode làm font, lấy chém gió làm chí mà lập nên blog, lấy phpbb làm forum. Lại lấy tên là xyz, từ đó xyz đi vào hoạt động.</p>
<p>Viên biết chiêu hiền đãi sĩ, thường lang thang khắp nơi, thấy nhân tài là lập tức buzz mời về, xyz từ ấy ngày càng cường thịnh, lại lập thêm box mới, mở cuộc thi miss, ra audio&#8230; xyz ngày càng nhộn nhịp.</p>
<p>Nhưng cũng từ đó, Viên đâm ra tự mãn, bỏ bê chính sự, có lúc online cả ngày mà chả ngó đến blog, forum, chỉ lo chém gió trên facebook và chat với gái.</p>
<p>Bấy giờ, các blog, forum tranh giành ảnh hưởng mà thường xuyên đấu đã lẫn nhau. xyz cũng bị ddos liên miên, có lần bị mất dữ liệu của nhiều ngày, dân tình lấy làm oán than. xyz từ ấy ngày càng đi xuống.</p>
<p>(Sưu tầm trên mạng và chỉnh sửa!)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2&#038;p=484</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vĩnh biệt Steve Jobs &#8211; R.I.P Steve Jobs</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=464</link>
		<comments>http://www.lnvdng.com/blog/?p=464#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 06 Oct 2011 09:24:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
				<category><![CDATA[News]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=464</guid>
		<description><![CDATA[Hôm nay cả thế giới, mà nhất là thế giới công nghệ, khi truy cập vào website của Apple nhận được một tin như sau: Chắc chắn ai cũng sững sờ khi đọc những dòng tin trên. Bill Gates, người sáng lập ra tập đoàn Microsoft phát biểu: Bill Gates: &#8220;I will miss Steve immensely&#8221;. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="thanks_button_div" 
                  style="float: left; margin-right: 10px;"><div id="thanksButtonDiv_464_2" style="background-image:url(http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/thanks_large_black.png); background-repeat:no-repeat; float: left; display: inline;"
                onmouseover="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_464_2', true);" 
                onmouseout="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_464_2', false);"
                onclick="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_464_2', false);" >
                <input type="button" onclick="thankYouButtonClick(464, 'You left &ldquo;Thanks&rdquo; already for this post')" value="Thank You 5"
                  class="thanks_button thanks_large thanks_black"
                  style="  font-family: Verdana, Arial, Sans-Serif; font-size: 14px; font-weight: normal;; color:#ffffff;"
                  id="thanksButton_464_2" title="Click to left &ldquo;Thanks&rdquo; for this post"/>
             </div><div id="ajax_loader_464_2" style="display:inline;visibility: hidden;"><img alt="ajax loader" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/ajax-loader.gif" /></div></div><p>Hôm nay cả thế giới, mà nhất là thế giới công nghệ, khi truy cập vào website của Apple nhận được một tin như sau:</p>
<p><a href="http://www.lnvdng.com/blog/?attachment_id=465" rel="attachment wp-att-465"><img class="aligncenter size-medium wp-image-465" title="steve jobs 02" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/uploads/2011/10/steve-jobs-02-450x274.jpg" alt="" width="450" height="274" /></a></p>
<p><a href="http://www.lnvdng.com/blog/?attachment_id=466" rel="attachment wp-att-466"><img class="aligncenter size-medium wp-image-466" title="steve jobs 01" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/uploads/2011/10/steve-jobs-01-450x272.jpg" alt="" width="450" height="272" /></a></p>
<p>Chắc chắn ai cũng sững sờ khi đọc những dòng tin trên.</p>
<p>Bill Gates, người sáng lập ra tập đoàn Microsoft phát biểu: Bill Gates: &#8220;I will miss Steve immensely&#8221;.</p>
<p>Dưới đây là trích các bài phát biểu của các nhân vật nổi tiếng thế giới về cái chết của Steve:</p>
<p>Trước hết là thông điệp phát đi từ gia đình Steve:</p>
<blockquote><p>A statement from Jobs&#8217; family reads, in full:</p>
<p>&#8220;Steve died peacefully today surrounded by his family.</p>
<p>In his public life, Steve was known as a visionary; in his private life, he cherished his family. We are thankful to the many people who have shared their wishes and prayers during the last year of Steve&#8217;s illness; a website will be provided for those who wish to offer tributes and memories.</p>
<p>We are grateful for the support and kindness of those who share our feelings for Steve. We know many of you will mourn with us, and we ask that you respect our privacy during our time of grief.&#8221;</p></blockquote>
<p>Và sau đây là phát biểu của các nhân vật khác:</p>
<blockquote><p>President Obama has issued the following statement:</p>
<p>&#8220;Michelle and I are saddened to learn of the passing of Steve Jobs. Steve was among the greatest of American innovators &#8211; brave enough to think differently, bold enough to believe he could change the world, and talented enough to do it.</p>
<p>By building one of the planet&#8217;s most successful companies from his garage, he exemplified the spirit of American ingenuity. By making computers personal and putting the internet in our pockets, he made the information revolution not only accessible, but intuitive and fun. And by turning his talents to storytelling, he has brought joy to millions of children and grownups alike. Steve was fond of saying that he lived every day like it was his last. Because he did, he transformed our lives, redefined entire industries, and achieved one of the rarest feats in human history: he changed the way each of us sees the world.</p>
<p>The world has lost a visionary. And there may be no greater tribute to Steve&#8217;s success than the fact that much of the world learned of his passing on a device he invented. Michelle and I send our thoughts and prayers to Steve&#8217;s wife Laurene, his family, and all those who loved him.&#8221;</p></blockquote>
<blockquote><p>Microsoft chairman Bill Gates has issued the following statement:</p>
<p>&#8220;I&#8217;m truly saddened to learn of Steve Jobs&#8217; death. Melinda and I extend our sincere condolences to his family and friends, and to everyone Steve has touched through his work.</p>
<p>Steve and I first met nearly 30 years ago, and have been colleagues, competitors and friends over the course of more than half our lives.</p>
<p>The world rarely sees someone who has had the profound impact Steve has had, the effects of which will be felt for many generations to come.</p>
<p>For those of us lucky enough to get to work with him, it&#8217;s been an insanely great honor. I will miss Steve immensely.&#8221;</p></blockquote>
<blockquote><p>Apple co-founder Steve Wozniak told CNN:</p>
<p>&#8220;It&#8217;s like there&#8217;s a big hole left in you, and it&#8217;s very hard to go back and reflect on all the feelings&#8230; Everyone knows what he did—how much life he brought to the world. I think if he had a goal, he certainly far, far overachieved any goals he had from the start of things.</p>
<p>I think Steve Jobs would have had hopes and visions for the future, and he set up Apple Computer really to continue on in his dreams. And I hope that Apple always finds great leaders like him. He made a lot of people happy. How many times can you remember products from a company that just made you happy every time you used them?&#8230;</p>
<p>So many people are just so thankful for the life that Steve Jobs largely brought us.&#8221;</p></blockquote>
<blockquote><p>Apple&#8217;s board of directors has issued the following statement:</p>
<p>&#8220;We are deeply saddened to announce that Steve Jobs passed away today.</p>
<p>Steve&#8217;s brilliance, passion and energy were the source of countless innovations that enrich and improve all of our lives. The world is immeasurably better because of Steve.</p>
<p>His greatest love was for his wife, Laurene, and his family. Our hearts go out to them and to all who were touched by his extraordinary gifts.&#8221;</p></blockquote>
<blockquote><p>New Apple CEO Tim Cook sent the following e-mail to Apple employees:</p>
<p>&#8220;Team,</p>
<p>I have some very sad news to share with all of you. Steve passed away earlier today.</p>
<p>Apple has lost a visionary and creative genius, and the world has lost an amazing human being. Those of us who have been fortunate enough to know and work with Steve have lost a dear friend and an inspiring mentor. Steve leaves behind a company that only he could have built, and his spirit will forever be the foundation of Apple.</p>
<p>We are planning a celebration of Steve&#8217;s extraordinary life for Apple employees that will take place soon. If you would like to share your thoughts, memories and condolences in the interim, you can simply email rememberingsteve@apple.com.</p>
<p>No words can adequately express our sadness at Steve&#8217;s death or our gratitude for the opportunity to work with him. We will honor his memory by dedicating ourselves to continuing the work he loved so much.</p>
<p>Our thoughts and prayers are with his wife Laurene and his children during this difficult time.</p>
<p>Tim”</p></blockquote>
<blockquote><p>Facebook founder Mark Zuckerberg has issued the following statement:</p>
<p>&#8220;Steve, thank you for being a mentor and a friend. Thanks for showing that what you build can change the world. I will miss you.&#8221;</p></blockquote>
<blockquote><p>Google chairman Eric Schmidt has issued the following statement:</p>
<p>&#8220;Today is very sad for all of us. Steve defined a generation of style and technology that&#8217;s unlikely to be matched again. Steve was so charismatically brilliant that he inspired people to do the impossible, and he will be remembered as the greatest computer innovator in history.&#8221;</p></blockquote>
<blockquote><p>Yahoo co-founder Jerry Yang said:</p>
<p>&#8220;Steve was my hero growing up. He not only gave me a lot of personal advice and encouragement, he showed all of us how innovation can change lives. I will miss him dearly, as will the world.&#8221;</p></blockquote>
<blockquote><p>Walt Disney CEO Robert Iger has issued the following statement:</p>
<p>&#8220;Steve Jobs was a great friend as well as a trusted adviser. His legacy will extend far beyond the products he created or the businesses he built. It will be the millions of people he inspired, the lives he changed, and the culture he defined. Steve was such an &#8216;original,&#8217; with a thoroughly creative, imaginative mind that defined an era. Despite all he accomplished, it feels like he was just getting started. With his passing the world has lost a rare original, Disney has lost a member of our family, and I have lost a great friend. Our thoughts and prayers are with his wife Laurene and his children during this difficult time.&#8221;</p></blockquote>
<blockquote><p>New York Mayor Michael Bloomberg issued the following statement:</p>
<p>&#8220;Tonight, America lost a genius who will be remembered with Edison and Einstein, and whose ideas will shape the world for generations to come. Again and again over the last four decades, Steve Jobs saw the future and brought it to life long before most people could even see the horizon. And Steve&#8217;s passionate belief in the power of technology to transform the way we live brought us more than smartphones and iPads: It brought knowledge and power that is reshaping the face of civilization. In New York City&#8217;s government, everyone from street construction inspectors to NYPD detectives have harnessed Apple&#8217;s products to do their jobs more efficiently and intuitively.&#8221;</p></blockquote>
<blockquote><p>Steve Jobs, from his 2005 commencement speech at Stanford University:</p>
<p>&#8220;Remembering that I&#8217;ll be dead soon is the most important tool I&#8217;ve ever encountered to help me make the big choices in life. Because almost everything—all external expectations, all pride, all fear of embarrassment or failure—these things just fall away in the face of death, leaving only what is truly important. Remembering that you are going to die is the best way I know to avoid the trap of thinking you have something to lose. You are already naked. There is no reason not to follow your heart.</p>
<p>Your time is limited, so don&#8217;t waste it living someone else&#8217;s life. Don&#8217;t be trapped by dogma—which is living with the results of other people&#8217;s thinking. Don&#8217;t let the noise of others&#8217; opinions drown out your own inner voice.&#8221;</p></blockquote>
<p>Và còn nhiều bài phát biểu khác nữa.</p>
<p>Mạng xã hội twitter bị ngẽn vì quá nhiều thành viên search thông tin &#8230;</p>
<p>Trang web đình đám WikiLeaks đưa tin và dẫn đường link nói về bệnh án của Steve, trong đường dẫn đó, độc giả đọc được tin rằng có thể Steve chết vì bệnh AIDS!</p>
<p>Sau khi WikiLeaks đưa đường dẫn thông tin trên, thế giới phẫn nộ với WikiLeaks, trong khi đó phản ứng của độc giả Việt Nam lại ôn hoà và có phần &#8220;hay&#8221; hơn, xin trích một số comment từ đọc giả Việt Nam như dưới đây:</p>
<blockquote><p>Đừng tự lừa rối mình và người khác</p>
<p>Hãy tôn trọng sự thật, ủng hộ Wikileak.</p>
<p>HCD
</p></blockquote>
<blockquote><p>Đây là chuyện bình thường</p>
<p>Nếu đây là sự thật thì cần được tôn trọng, không có gì phải chỉ trích Wikileaks, vì tôn chỉ của họ là đưa ra ánh sáng tất cả sự thật . Steve Jobs chết vì căn bệnh thế kỷ AIDS thì mọi người hãy lấy đó làm bài học, một con người thiên tài ra đi quá sớm vì căn bệnh thế kỷ AIDS.</p>
<p>Tuấn
</p></blockquote>
<blockquote><p>AIDS</p>
<p>Không cần biết Wikileaks đăng tin về bệnh án của Steve Jobs có đúng không. Nhưng mọi người đã phẩn nộ như thế điều đó có nghĩa là mọi người vẫn còn rất xem thường những bệnh nhân AIDS! Nếu không phải đăng thông tin AIDS thì mọi người có phẫn nộ không? Chết vì AIDS thì đáng xấu hổ hơn chết vì ung thư chăng???</p>
<p>Lê Bằng
</p></blockquote>
<blockquote><p>Đây là việc nên lãm</p>
<p>Những người như Steve Jobs hay Fred Mercury là những vĩ nhân. Họ ra đi vì bệnh HIV thì đây còn là một điều tốt vì sẽ giúp thế giới nhìn nhận lại về căn bệnh này. Ngay cả những con người nhiễm HIV vẫn có thể làm nên lịch sử, vì vậy đừng phân biệt đối xử với họ. Có lẽ ở suối vàng Steve Jobs sẽ hài lòng vì sự thật về sự ra đi của ông là món quà cuối cùng ông để lại cho thế giới. Và biết đâu món quà đó lại góp phần to lớn thay đổi cách nghĩ của con người về bệnh HIV cũng như con người đã từng thay đổi cách nghĩ về máy tính, điện thoại hay máy tính bảng</p>
<p>Hoàng
</p></blockquote>
<blockquote><p>Dù mắc bệnh gì chăng nữa, Jobs vẫn được yêu mến!</p>
<p>Tôi thấy chẳng có vấn đề gì mà phải lên án Wikileaks.<br />
Jobs mắc bệnh chứ đâu có phạm tội. Dù có là bệnh gì chăng nữa, Jobs vẫn được cả thế giới yêu mến.<br />
Còn Wikileaks, hãy cứ để họ làm công việc của mình.</p>
<p>Quỳnh
</p></blockquote>
<blockquote><p>Không nên thế</p>
<p>Wikileaks nổi tiếng nhờ đưa những thông tin giật gân qua vụ ấm ĩ lần trước chắc ai cũng biết rồi. Nhưng lần đó là thông tin mà công chúng đang cần và quan tâm. Đối với SJ lần này thì khác biệt hoàn toàn, công chúng không quan tâm đến nguyên nhân cái chết của ông mà họ đang tỏ ra thương tiếc một nhân tài và quan tâm đến Apple thời hậu SJ. Thế nên, cái thông tin mà Wikileaks đưa ra hoàn toàn chệch hướng dư luận, không ai thèm quan tâm đâu. Thiết nghĩ rằng, wikileaks hết chiêu quảng bá rồi hay sao, chỉ có mỗi chiêu này thì cũng tầm thường như những &#8220;lá cải&#8221; khác mà thôi. Người ta gọi là đâm bị thóc, chọc bị gạo. Đi bới chuyện riêng tư của người khác thật chẳng hay ho chút nào, nhất là trong lúc này.</p>
<p>laptop
</p></blockquote>
<blockquote><p>Các bạn đổi ý nhanh nhỉ?</p>
<p>Trước đây khi Wikileaks công bố những tin động trời liên quan đến các vấn đề mà các bạn không mấy quan tâm thì các bạn cũng vào hùa ủng hộ, còn giờ họ cung cấp tài liệu thì các bạn mắng họ? Các bạn nên xem lại xem chính mình có khách quan và có &#8220;cái đầu lạnh&#8221; không, hay chỉ phán xét cảm tính?</p>
<p>maithanh38
</p></blockquote>
<blockquote><p>Wikileak vẫn anh hùng, Steve Job vẫn là vĩ nhân!</p>
<p>Mình nghĩ chuyện Wiki đăng link bức ảnh chụp bệnh án của Steve Job là chuyện bình thường và thể hiện tính rõ ràng của sự việc. Tuy nhiên, đây là thời điểm không hợp lý để biết điều này. Cho dù thế nào thì iFan vẫn là iFan, Steve Job vẫn là ông ấy &#8211; một vĩ nhân đối với riêng tôi! Cầu mong ông ấy được an nghĩ thanh thản ở thế giới bên kia! Thank Steve Job!</p>
<p>Van Tuong
</p></blockquote>
<blockquote><p>Có vấn đề gì chăng ??</p>
<p>Có sao đâu nhỉ?? Ban nhạc nổi tiếng QUEEN có Freddie Mercury qua đời vì AIDS , mọi người vẫn nghe nhạc của anh, vẫn nhớ đến anh là một tài năng âm nhạc. Tài năng là tài năng, đời tư là đời tư, sự thật là sự thật! Chúng ta thường quen tự lừa dối mình, thần tượng hóa tới mức&#8230;thần thánh. Thế kỉ của toàn cầu hóa, của thông tin, nếu quả đúng có thế, không vấn đề gì cả!! RIP &#8211; S.J !</p>
<p>Nguyễn Trần Phương My
</p></blockquote>
<blockquote><p>Sao lại không có vấn đề?</p>
<p>Xin lỗi 1 vài bạn ở đây biện minh cho hành động này của Wikileaks. Ngay cả khi có là sự thật đi chăng nữa, đây HOÀN TOÀN KHÔNG PHẢI là lúc thích hợp để mang chuyện này lên mạng để làm đề tài bàn tán cho người khác. Một hành động hoàn toàn khiếm nhã. Làm ơn hãy tôn trọng bản thân Steve Jobs và gia đình bạn bè của ông ấy trong những giờ phút này. Người ta vừa mới qua đời chưa đầy 1 ngày thôi&#8230; làm ơn đi!</p>
<p>Dana
</p></blockquote>
<p>Đúng là phản ứng của độc giả Việt Nammình &#8220;hay&#8221; quá chứ!</p>
<p>&#8230;</p>
<p>Ngày 4 tháng 10 năm 2011, Apple tổ chức sự kiện giới thiệu về IPhone, mọi người tiên đoán về một IPhone 5 với bao nhiêu điều tưởng tượng, rồi cuối cùng thất vọng với IPhone 4S, sau sự kiện trên cổ phiếu của Apple giảm (hình như là giảm 4%?), một ngày sau sự kiện trên, thì đến sự kiện này, cổ phiếu của Apple lại giảm nhẹ &#8230; đó là vấn đề của thị trường chứng khoán. Còn trong mỗi ai yêu thích sản phẩm của Apple thì Steve vẫn sống mãi. Và ngay cả những ai có thể không yêu thích sản phẩm của Apple, nhưng yêu thích cách suy nghĩ, hành động, công việc &#8230; của Steve thì Steve vẫn sống mãi trong họ.</p>
<p>Tôi vẫn đứng trên quan điểm độc lập, kính trọng người như Steve nhưng vẫn không &#8220;điên rồ&#8221; với Steve như những người hâm mộ của Apple. Tôi không hề và sẽ không dùng sản phẩm nào của Apple vì tôi vẫn luôn ủng hộ UC trong HĐH của các máy tính, điện thoại &#8230; Tôi không mua IPhone của Viettel hay Vinaphone bán tại Việt Nam với những hợp đồng chỉ có ở Việt Nam <img src='http://www.lnvdng.com/blog/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':(' class='wp-smiley' />  &#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2&#038;p=464</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chí Phèo đâm chết Bá Kiến &#8230;</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=460</link>
		<comments>http://www.lnvdng.com/blog/?p=460#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 25 Sep 2011 12:19:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
				<category><![CDATA[Your writing]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=460</guid>
		<description><![CDATA[1. Chí Phèo đâm chết Bá Kiến, có thể “giật tít”: - Rượu say, đâm chết cán bộ thôn - Giết người do không làm chủ được hơi men - Mâu thuẫu với cán bộ thôn, gã Phèo giết người - Đã tìm được kẻ giết trưởng thôn Vũ Đại - Bi kịch làng Vũ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="thanks_button_div" 
                  style="float: left; margin-right: 10px;"><div id="thanksButtonDiv_460_2" style="background-image:url(http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/thanks_large_black.png); background-repeat:no-repeat; float: left; display: inline;"
                onmouseover="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_460_2', true);" 
                onmouseout="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_460_2', false);"
                onclick="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_460_2', false);" >
                <input type="button" onclick="thankYouButtonClick(460, 'You left &ldquo;Thanks&rdquo; already for this post')" value="Thank You 4"
                  class="thanks_button thanks_large thanks_black"
                  style="  font-family: Verdana, Arial, Sans-Serif; font-size: 14px; font-weight: normal;; color:#ffffff;"
                  id="thanksButton_460_2" title="Click to left &ldquo;Thanks&rdquo; for this post"/>
             </div><div id="ajax_loader_460_2" style="display:inline;visibility: hidden;"><img alt="ajax loader" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/ajax-loader.gif" /></div></div><p>1. Chí Phèo đâm chết Bá Kiến, có thể “giật tít”:</p>
<p>- Rượu say, đâm chết cán bộ thôn</p>
<p>- Giết người do không làm chủ được hơi men</p>
<p>- Mâu thuẫu với cán bộ thôn, gã Phèo giết người</p>
<p>- Đã tìm được kẻ giết trưởng thôn Vũ Đại</p>
<p>- Bi kịch làng Vũ đại &#8211; trưởng thôn bị giết tại nhà</p>
<p>- Kẻ giết trưởng thôn Bá Kiến là người cùng làng</p>
<p>- Nghi phạm giết trưởng thôn là người đã có tiền án</p>
<p>- Cán bộ thôn Vũ Đại: Chúng tôi đang tiếp tục điều tra</p>
<p>2. Chí Phèo xxx Thị Nở trong vườn chuối, có thể “giật tít”:</p>
<p>- Tin sốc: Hiếp dâm trong vườn chuối</p>
<p>- Vừa ra tù đã phạm tội hiếp dâm</p>
<p>- Người đàn bà dở hơi bị cưỡng dâm</p>
<p>- Hiếp dâm sau khi uống rượu say</p>
<p>- Chân dung kẻ đồi bại</p>
<p>- Đã xác định được kẻ hiếp dâm chị N.</p>
<p>- Vụ lạm dụng tình dục ở thôn Vũ đại &#8211; công an xã vào cuộc</p>
<p>3. Sau đó, tiếp tục khai thác bằng các nội dung khác:</p>
<p>- Bộ ảnh nóng của Thị Nở</p>
<p>- Thị Nở tự hào về vòng 1</p>
<p>- Thị Nở thổ lộ về mối tình đầu</p>
<p>- Thị Nở tự tin sánh bước bên người yêu</p>
<p>- Thị Nở hot với bikini trên bãi sông</p>
<p>- Thị Nở: Người yêu tôi không phải đại gia</p>
<p>- Thị Nở: Giữa tôi và anh Chí chỉ là mối quan hệ cùng thôn</p>
<p>- Thị Nở: Tôi luôn sống bằng bản năng</p>
<p>- Chí Phèo &#038; Thị Nở khoe ảnh sốc trên blog</p>
<p>- Chí Phèo: Tôi chỉ coi em Nở như em gái</p>
<p>- Những bóng hồng trong cuộc đời anh Chí</p>
<p>4. Nếu “có tầm nhìn” thì khai thác các đề tài:</p>
<p>- Cảnh tỉnh về lối sống buông thả của 1 bộ phận thanh niên nông thôn</p>
<p>- Lạm dụng tình dục ở nông thôn</p>
<p>- Cần đưa giáo dục giới tính về nông thôn</p>
<p>- Tình trạng thất nghiệp ở nông thôn và các hệ lụy xã hội</p>
<p>5. Hoặc chủ đề hút khách đàn ông:</p>
<p>- Rượu và an toàn tình dục</p>
<p>- Rượu và chuối xanh: Thần dược của tình yêu?!?</p>
<p>- Cháo hành có phải là phương pháp hồi phục hữu hiệu sau khi làm chuyện ấy?</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2&#038;p=460</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thí điểm phân luồng giao thông?</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=456</link>
		<comments>http://www.lnvdng.com/blog/?p=456#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 22 Sep 2011 09:44:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
				<category><![CDATA[My blog]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=456</guid>
		<description><![CDATA[Vừa rồi đọc báo thấy Hà Nội thí điểm phân luồng giao thông ở một số tuyến phố &#8230; Tại sao lại thí điểm? Đường phố, tỉnh lộ, quốc lộ, cao tốc &#8230; đều có vạch phân luồng giao thông, làn đường dành cho các loại xe rõ ràng rồi mà? Khi học lý thuyết [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="thanks_button_div" 
                  style="float: left; margin-right: 10px;"><div id="thanksButtonDiv_456_2" style="background-image:url(http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/thanks_large_black.png); background-repeat:no-repeat; float: left; display: inline;"
                onmouseover="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_456_2', true);" 
                onmouseout="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_456_2', false);"
                onclick="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_456_2', false);" >
                <input type="button" onclick="thankYouButtonClick(456, 'You left &ldquo;Thanks&rdquo; already for this post')" value="Thank You 3"
                  class="thanks_button thanks_large thanks_black"
                  style="  font-family: Verdana, Arial, Sans-Serif; font-size: 14px; font-weight: normal;; color:#ffffff;"
                  id="thanksButton_456_2" title="Click to left &ldquo;Thanks&rdquo; for this post"/>
             </div><div id="ajax_loader_456_2" style="display:inline;visibility: hidden;"><img alt="ajax loader" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/ajax-loader.gif" /></div></div><p>Vừa rồi đọc báo thấy Hà Nội thí điểm phân luồng giao thông ở một số tuyến phố &#8230;</p>
<p>Tại sao lại thí điểm? Đường phố, tỉnh lộ, quốc lộ, cao tốc &#8230; đều có vạch phân luồng giao thông, làn đường dành cho các loại xe rõ ràng rồi mà? Khi học lý thuyết và thực hành để thi lấy bằng lái xe đều có dạy rồi mà? Thế thì sao bây giờ lại đi làm thí điểm? Hay nhà báo viết nhầm???</p>
<p>Tôi xin mạn phép kể một số chuyện về tham gia giao thông trong thành phố Hồ Chí Minh mà tôi tận mắt chứng kiến và nghe bạn bè kể lại:<br />
Nhớ có những lần mình tôi đi xe máy, đang đi trên đường, tự dưng một số xe máy bị công an chặn lại, (may mà xe máy mình đang đi không bị chặn), quay lại xem lý do gì thì mới biết là các xe đó đi không đúng làn đường dành cho xe máy. Có lần ngồi uống cafe với đứa bạn đồng hương, kể chuyện về tham gia giao thông, đứa bạn kể có lần bị công an chặn lại nhưng không biết lý do gì, thì ra qua đường mà không xi-nhanh nên bị công an phạt. Có một chuyện này mới vui (nhưng nghe xong lại thấy trong lòng thế nào &#8230; ), cô em gái kể một lần đi chơi với bạn trai mới quen, được bạn trai đèo đi xe máy, lúc qua một ngã tư, đèn chuyển sang đỏ, nhưng chàng trai kia cố vượt qua, thế là sau lần đi ấy, cô em gái chia tay luôn đồng chí bạn trai đáng yêu kia <img src='http://www.lnvdng.com/blog/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Và sau đây là một số câu chuyện giao thông chính tôi là người trong cuộc và tận mắt chứng kiến ở Hà Nội: Một lần đi trên đường Nguyễn Thái Học, một ôtô rẽ trái qua hướng lăng Bác, thì bị công an giao thông chặn lại, lái xe mở cửa bước xuống và chửi thẳng đồng chí công an giao thông kia: &#8220;đ.m mày làm gì mà chặn xe ông mày lại &#8230;?&#8221;, đồng chí công an kia im lặng và tài xế lên xe tiếp tục đi &#8230; một lần chính mình đi trên phố Tràng Thi, dừng lại ở đèn đỏ, đèn tín hiệu đang đếm lùi đến 4, 3 &#8230; thì đằng sau mình một chiếc taxi bấm còi inh ỏi, mình chờ đến đèn xanh rồi đi, xe taxi kia chạy lên song song với mình rồi lại chèn xe máy của mình &#8230; mình biết cách dừng và đi đèn đỏ ở Hà Nội là còn vài giây là phải đi và nó vô hình như là một lệ ai cũng biết, chỉ có mình là không biết nên bị taxi chửi &#8230; và đi đúng làn đường giao thông là chuyện hi hữu ở thủ đô ngàn năm văn hiến Hà Nội &#8230;</p>
<p>Những lần mình về Đà Nẵng, người đi đường cứ đi ngang dọc, chẳng có một quy tắc gì, sợ nhất là có nhiều lúc có xe máy qua mặt mình rồi tấp luôn vào lề đường, làm mình thắng xe không kịp <img src='http://www.lnvdng.com/blog/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':(' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Rảnh rỗi nhàn đàm một số điều về giao thông &#8230; mong anh em bỏ qua cho.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2&#038;p=456</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>&#8220;tự tử&#8221; &#8230;</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=451</link>
		<comments>http://www.lnvdng.com/blog/?p=451#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 26 Aug 2011 07:16:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
				<category><![CDATA[My blog]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=451</guid>
		<description><![CDATA[Đã lâu, tôi đã viết một bài viết với nội dung tương tự như thế này rồi, lâu lắm, hình như là thời còn sinh viên, cái thời mà thời giờ &#8230; chẳng là vàng bạc gì hết Hôm nay nhân tiện ngồi viết lại mấy dòng. Trước tiên, tôi xin trích từ trong từ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="thanks_button_div" 
                  style="float: left; margin-right: 10px;"><div id="thanksButtonDiv_451_2" style="background-image:url(http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/thanks_large_black.png); background-repeat:no-repeat; float: left; display: inline;"
                onmouseover="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_451_2', true);" 
                onmouseout="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_451_2', false);"
                onclick="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_451_2', false);" >
                <input type="button" onclick="thankYouButtonClick(451, 'You left &ldquo;Thanks&rdquo; already for this post')" value="Thank You 5"
                  class="thanks_button thanks_large thanks_black"
                  style="  font-family: Verdana, Arial, Sans-Serif; font-size: 14px; font-weight: normal;; color:#ffffff;"
                  id="thanksButton_451_2" title="Click to left &ldquo;Thanks&rdquo; for this post"/>
             </div><div id="ajax_loader_451_2" style="display:inline;visibility: hidden;"><img alt="ajax loader" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/ajax-loader.gif" /></div></div><p>Đã lâu, tôi đã viết một bài viết với nội dung tương tự như thế này rồi, lâu lắm, hình như là thời còn sinh viên, cái thời mà thời giờ &#8230; chẳng là vàng bạc gì hết <img src='http://www.lnvdng.com/blog/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Hôm nay nhân tiện ngồi viết lại mấy dòng.</p>
<p>Trước tiên, tôi xin trích từ trong từ điển tiếng Việt ra một số từ với định nghĩa của nó như sau:</p>
<blockquote><p>Tự tử<br />
Động từ<br />
tự giết chết mình một cách cố ý </p></blockquote>
<blockquote><p>Tự vẫn<br />
Động từ<br />
(Từ cũ) tự tử bằng cách tự cắt cổ </p></blockquote>
<blockquote><p>Tự trầm<br />
Động từ<br />
tự tử bằng cách trầm mình xuống vùng nước sâu </p></blockquote>
<p>Như vậy nếu một người nào đó cố ý tự giết mình (bằng bất kỳ hình thức nào) chúng ta gọi chung là tự tử.</p>
<p>Ngày trước, đọc trên các báo chí vẫn hay thấy các phòng viên viết rằng: &#8220;anh ta treo cổ tự vẫn&#8221;, treo cổ là một hành động cố ý tự giết mình, như vậy phải gọi là &#8220;anh ta treo cổ tự tử&#8221; mới đúng, không ai trêo cổ mình lên rồi dùng dao tự cắt cổ mình để chết <img src='http://www.lnvdng.com/blog/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2&#038;p=451</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tay tôi cầm phấn, tay anh chai sần</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=448</link>
		<comments>http://www.lnvdng.com/blog/?p=448#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 25 Aug 2011 07:13:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
				<category><![CDATA[My blog]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=448</guid>
		<description><![CDATA[Đã lâu lắm rồi mới đọc được bài viết như thế này. Ngày trước mình có copy bài viết về cảnh bố mẹ đưa con đi thi đại học, mong ước cho con sau này bằng anh bằng chị nơi thành phố &#8230; nhưng rồi bị mất, tìm lại không thấy. Nay copy bài viết [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="thanks_button_div" 
                  style="float: left; margin-right: 10px;"><div id="thanksButtonDiv_448_2" style="background-image:url(http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/thanks_large_black.png); background-repeat:no-repeat; float: left; display: inline;"
                onmouseover="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_448_2', true);" 
                onmouseout="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_448_2', false);"
                onclick="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_448_2', false);" >
                <input type="button" onclick="thankYouButtonClick(448, 'You left &ldquo;Thanks&rdquo; already for this post')" value="Thank You 5"
                  class="thanks_button thanks_large thanks_black"
                  style="  font-family: Verdana, Arial, Sans-Serif; font-size: 14px; font-weight: normal;; color:#ffffff;"
                  id="thanksButton_448_2" title="Click to left &ldquo;Thanks&rdquo; for this post"/>
             </div><div id="ajax_loader_448_2" style="display:inline;visibility: hidden;"><img alt="ajax loader" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/ajax-loader.gif" /></div></div><blockquote><p>Đã  lâu lắm rồi mới đọc được bài viết như thế này. Ngày trước mình có copy bài viết về cảnh bố mẹ đưa con đi thi đại học, mong ước cho con sau này bằng anh bằng chị nơi thành phố &#8230; nhưng rồi bị mất, tìm lại không thấy.<br />
Nay copy bài viết này về blog để khi nào nhớ đến sẽ đọc lại, tìm lại &#8230;
</p></blockquote>
<p>Nhà tôi nghèo nhất nhì trong làng. Ngày nhỏ, anh trai hay dắt tôi qua sông chăn bò, móc khoai lang lùi cho ăn, bẻ mía, hái đào… Người ta mắng vốn, mẹ đánh, mắng tay ăn cắp vặt.</p>
<p>Anh khéo lắm, tự tay làm cho tôi rất nhiều đồ chơi từ những con bò làm bằng đất sét phơi khô, chiếc cộ, cái diều đến ống bụp, nẻ… Những hôm tôi bị mẹ đánh vì nghịch, anh ôm, đỡ roi mẹ. Mẹ càng bực, đánh dữ lắm. Tay anh bầm vì “giành” roi cho em.</p>
<p>Mới lớp 9, anh bỏ học giữa chừng. Tôi nghe mẹ kể anh học khá nhưng tự dưng bỏ học, kêu thích đi làm, kiếm tiền vui hơn đi học. Vì anh là con trai duy nhất trong nhà nên mẹ ép, năn nỉ đi học lại nhưng anh nhất quyết không. Tôi học giỏi, mẹ không khen mà chỉ nói: “Nếu học hai năm một lớp thì nghỉ ở nhà chăn bò”. Tôi ráng học, mẹ ráng nuôi nhưng vài hột lúa của nhà nông cũng không thấm vào đâu khi tôi bước vào ngưỡng cửa đại học. Anh đi làm nông, hết mùa, anh theo xe vào thành phố làm phu hồ, gửi tiền nuôi tôi học. Em út thi tuyển lên lớp 10 rớt, mẹ cho nghỉ học luôn vì không đủ sức nuôi hai đứa cùng học, anh bảo mẹ cho út đi học, tiền bạc anh sẽ lo.</p>
<p>Anh tôi xuống phố, nơi tôi học, để làm. Nếu anh đến thăm tôi, bạn bè hỏi: “Anh mày làm gì mà ở phố?”, tôi xấu hổ, đánh trống lảng, tụi bạn hỏi tới, tôi bảo: “Ông anh cùng quê”. Anh tôi làm phu hồ, đôi bàn tay lúc nào cũng có mùi hăng hắc của xi măng. Mỗi lần anh cầm tiền lên nội trú dúi vào tay tôi, tôi mắc cỡ với lũ bạn vì dáng vẻ lôi thôi, lếch thếch của anh. Nhận lấy tiền xong, tôi chỉ mong anh về gấp.</p>
<p>Bây giờ, tôi đã là cô giáo, em út là văn thư, anh vẫn là thợ hồ. Ngày tôi tổ chức đám hỏi anh xa nhà đi làm phu hồ. Người trong xóm trách, kêu gần tới ngày cưới mà không ở nhà lo cho em gái, anh im lặng, cười méo xệch. Ngày cưới, anh tặng tôi chiếc còng rất đẹp. Tôi nhận quà cố không khóc nhưng đôi lông mi giả tróc ra khi chạm phải bàn tay bị lở loét vì xi măng “cắn” của anh. Tôi không thể nào quên đôi bàn tay anh, đôi bàn tay thô kệch, chai sần, bong da, lộ lên những mảng thịt đỏ.</p>
<p>Cảm ơn đôi bàn tay thiên thần, đôi bàn tay biết sống vì yêu thương, vì huynh đệ. Nếu như không có đôi bàn tay ấy, chắc tôi đã không có ngày hôm nay. Mỗi lần nhớ về anh, tôi lại thấy nụ cười ấm áp, giọng nói trầm ấm khi anh đọc đi đọc lại nhiều lần cho tôi nghe mấy câu thơ: “Làm anh thật khó, nhưng mà thật vui”.</p>
<p>Anh ơi! Xin cho em hôn lên đôi bàn tay anh, đôi bàn tay đã tiếp cho em sức mạnh trước những bất thường của thời tiết cuộc đời. Đôi bàn tay đã “biến” em thành cô giáo. Em rất vui, hãnh diện, hạnh phúc và bình an khi bên đời em luôn có đôi bàn tay anh. Em luôn có một cảm giác an toàn vì nghĩ rằng: “Trời có sập thì đã có đôi bàn tay anh chống đỡ. Ai có xô em thì đã có đôi bàn tay anh kéo lại”. Em muốn nói với anh nghìn lần xin lỗi vì đã có lần em xấu hổ vì đôi bàn tay anh. Hãy tha lỗi cho em anh trai nhé!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2&#038;p=448</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Về một sinh viên Trung Quốc ăn mỳ tôm</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=443</link>
		<comments>http://www.lnvdng.com/blog/?p=443#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 11 Aug 2011 07:41:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
				<category><![CDATA[My blog]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=443</guid>
		<description><![CDATA[Ngày xưa, trong cuốn &#8220;Thi nhân Việt Nam&#8221;, Hoài Thanh và Hoài Chân đã phân tích sự ảnh hưởng của văn hoá Pháp đến văn hoá Việt Nam cũng như vậy, nó bắt đầu bằng những thứ hết sức đơn giản như cây kim, sợi chỉ &#8230; rồi đến một lúc nào đó ta chợt [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="thanks_button_div" 
                  style="float: left; margin-right: 10px;"><div id="thanksButtonDiv_443_2" style="background-image:url(http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/thanks_large_black.png); background-repeat:no-repeat; float: left; display: inline;"
                onmouseover="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_443_2', true);" 
                onmouseout="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_443_2', false);"
                onclick="javascript:thankYouChangeButtonImage('thanksButtonDiv_443_2', false);" >
                <input type="button" onclick="thankYouButtonClick(443, 'You left &ldquo;Thanks&rdquo; already for this post')" value="Thank You 5"
                  class="thanks_button thanks_large thanks_black"
                  style="  font-family: Verdana, Arial, Sans-Serif; font-size: 14px; font-weight: normal;; color:#ffffff;"
                  id="thanksButton_443_2" title="Click to left &ldquo;Thanks&rdquo; for this post"/>
             </div><div id="ajax_loader_443_2" style="display:inline;visibility: hidden;"><img alt="ajax loader" src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/thanks-you-counter-button/images/ajax-loader.gif" /></div></div><p><iframe src="http://www.facebook.com/plugins/like.php?href=http%3A%2F%2Fwww.lnvdng.com%2Fblog%2F%3Fp%3D443&amp;layout=standard&amp;show_faces=true&amp;width=450&amp;action=like&amp;colorscheme=light" scrolling="no" frameborder="0" allowTransparency="true" style="border:none; overflow:hidden;  width:450px; height:65px"></iframe><br />
Ngày xưa, trong cuốn &#8220;Thi nhân Việt Nam&#8221;, Hoài Thanh và Hoài Chân đã phân tích sự ảnh hưởng của văn hoá Pháp đến văn hoá Việt Nam cũng như vậy, nó bắt đầu bằng những thứ hết sức đơn giản như cây kim, sợi chỉ &#8230; rồi đến một lúc nào đó ta chợt nhận ra rằng, ta hoàn toàn giống hệt Pháp &#8230;</p>
<p>Hôm nay đọc một bài viết trên Tuần VietnamNet, nó cũng vậy&#8230; Cho đến một lúc nào đó ta chợt nhận ra ta đã bị khác ta rất nhiều và giống hoàn toàn người khác mà ta không biết &#8230;</p>
<p>Copy bài viết cho các bạn cùng đọc và để cho tôi đọc &#8230;</p>
<blockquote><p>Một buổi sáng tôi nhìn thấy cậu ăn mỳ tôm với sườn nướng mà chúng tôi nướng từ chiều hôm trước chưa ăn hết. Cậu ngồi ăn kiên nhẫn không để lại một chút thịt nào trên miếng sườn đó.</p></blockquote>
<p>Đến Australia, đến Na-uy, đến Mỹ&#8230;ở đâu tôi cũng mang cảm giác bị &#8220;thập diện mai phục&#8221; bởi hàng hóa và những người Trung Quốc. Trong chuyến đi Mỹ tháng sáu vừa qua, tôi đã như lục tung một số siêu thị khổng lồ ở Mỹ để tìm mua mấy món quà cho bạn bè mà không có dòng chữ &#8220;made in China&#8221; nhưng tôi đã thất bại&#8230;</p>
<p>Khoảng mười năm trở lại đây, nỗi ám ảnh về hàng hóa &#8220;made in China&#8221; làm tôi ngạt thở. Nỗi ám ảnh này gây nên bởi những cuộc &#8220;xâm lược&#8221; của hàng hóa độc hại và rẻ tiền Trung Quốc qua biên giới Việt &#8211; Trung. Đấy không phải là cơn hoảng sợ vô căn cứ của tôi. Đấy là sự thật mà chính không ít những người Trung Quốc cũng phải thừa nhận.</p>
<p>Những cuộc tấn công của hàng ngàn tấn thực phẩm tươi sống ướp hóa chất mà báo chí mấy năm gần đây nói đến như những đợt sóng thần khổng lồ vượt qua những dãy núi cao ngất ở phía Bắc đổ vào các thành phố Việt Nam. Và những người buôn bán tham lam và ngốc nghếch Việt Nam đã tiếp sức đẩy những con sóng thần ấy lan rộng. Nhiều lúc, tôi nghĩ rằng: hàng trăm ngàn tấn thực phẩm &#8220;chết người&#8221; đó chẳng khác gì những quả bom sinh học ném xuống mảnh đất của chúng ta. Và hậu quả của nó như thế nào trong tương lai gần thì ai cũng hiểu.</p>
<p>Chiến lược của Trung Quốc thật ghê gớm. Năm 1992, tôi đến Australia. Tôi tìm mua một con búp bê cho con gái mình. Và tôi nhận ra rằng: ẩn sâu trong con búp bê có gương mặt xinh đẹp và cái môi đỏ chót là một dòng chữ nhỏ xíu: Made in China. Tôi có nói chuyện với một giáo sư Australia về chuyện đó. Nghe xong, ông mỉm cười bí hiểm và kể cho tôi nghe câu chuyện về các China Town ở Australia.</p>
<p>Sau vài chục năm theo dõi, ông nhận thấy rằng: mười năm đầu khi một China Town nào đó được thành lập, những người Australia đến thăm với cảm giác họ đi thăm một hội chợ hàng Trung Quốc ở Australia. Nhưng sau mười năm, họ đến China Town và nhận ra đó là đất Trung Quốc nằm trong lãnh thổ Australia. Cái giật mình về một điều gì đó bắt đầu từ đấy.</p>
<p>Mười lăm năm trước, tôi có đọc một cuốn sách xuất bản tại Mỹ viết về những dòng người Trung Quốc đến Mỹ học tập và nghiên cứu. Tác giả cuốn sách cho biết: mỗi năm (vào những năm đầu 1990) có khoảng 70.000 sinh viên và nghiên cứu sinh Trung Quốc đến Mỹ học tập và nghiên cứu. Rồi những người này tìm cách vào làm việc trong các công sở, viện nghiên cứu, trường đại học&#8230;của Mỹ và tìm cách ở lại và bắt đầu cuộc hành trình vào sâu trong nước Mỹ. Tác giả cuốn sách dự báo rồi đến một ngày nào đó, những người Mỹ tỉnh dậy và nhận thấy Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đã bị Trung Hoa hóa hay nói cách khác là bị Trung Hoa ăn rỗng bên trong.</p>
<p>Tôi đã từng viết về một thanh niên Trung Quốc bán trứng ở Australia. Anh ta kiên nhẫn ngày ngày xách một khay trứng đi bán. Sự kiên nhẫn của anh làm cho tôi nghĩ rằng sẽ không có gì có thể làm cho sự kiên nhẫn của anh ta gục ngã. Dù anh ta không nói nhưng tôi biết bên trong đôi mắt một mí kia là một tham vọng ghê gớm và một sự kiên nhẫn kinh hoàng. Đã có những người Trung Quốc nhẫn nại bán từng gói lạc rang húng lìu, từng chiếc bánh bao nhân thịt&#8230;trở thành những tỉ phú. Và người thanh niên bán trứng kia cũng mang tham vọng ấy.</p>
<p>Và lúc này, tôi bắt đầu muốn nói về Lou, một sinh viên Trung Quốc theo học nhạc ở Mỹ. Tôi gặp Lou ở nhà một giáo sư Mỹ. Lou được một giáo sư Mỹ dạy nhạc xin cho học bổng một phần sang Mỹ học. Người giáo sư bạn tôi thấy gia đình Lou khó khăn đã giúp đỡ cậu bằng cách đưa cậu về ở nhà mình. Lou ở trong một căn phòng nhỏ dưới tầng hầm. Cậu nói bố mẹ cậu làm công nhân và thật khó để kiếm được 5.000 đô la cho cậu đóng tiền học trong một năm. Nhưng sau một năm, cậu đã tìm cách xin được học bổng toàn phần. Cậu cứ lặng lẽ gặp từng giáo sư Mỹ dạy cậu và những người có liên quan ở trường và cuối cùng cậu đã &#8220;thắng&#8221; từng giáo sư dẫn đến &#8220;thắng&#8221; tất Hội đồng giáo sư và họ đồng ý trao học bổng toàn phần cho cậu. Và hàng ngày, cậu vẫn lặng lẽ lên xe của con cái chúng ta để đi nhờ đến trường trong tuyết lạnh.</p>
<p>Một buổi sáng tôi nhìn thấy cậu ăn mỳ tôm với sườn nướng mà chúng tôi nướng từ chiều hôm trước chưa ăn hết. Cậu ngồi ăn kiên nhẫn không để lại một chút thịt nào trên dẻ sườn đó. Đó là mỳ tôm Hảo Hảo mà chúng tôi mang từ Việt Nam sang và sườn nướng ướp theo kiểu Mỹ mà vị giáo đã nướng. Có thể, mỳ tôm và sườn nướng kia không hợp với khẩu vị của cậu như há cảo, vằn thắn, màn thầu&#8230; Nhưng mỳ tôm của ai, sườn nướng ướp gia vị gì không quan trọng với cậu lúc này. Cậu cần phải ăn và cần phải đi tiếp con đường đã vạch trong đầu cậu và có thể cả những tham vọng phía sau đôi mắt một mí ấy.</p>
<p>Trong mấy ngày ở trong ngôi nhà người bạn giáo sư, tôi thấy cậu mang dáng vẻ của một cậu bé con nhà ngèo và yếu thế qua cách ăn nói, đi đứng. Nhưng có thể đến một ngày nào đó, cậu bỗng hiện ra là một người khác và mua một biệt thự sang trọng, giành lấy một trang trại&#8230; chứ không phải ở trong một phòng dưới tầng hầm mà người ta dành cho cậu với sự chia sẻ và biến những người khác thành kẻ cầu xin mình. Nhưng bây giờ, cậu chỉ là một sinh viên như con cái chúng ta. Cậu đang cầu xin người khác hãy thương cậu, hãy giúp cậu. Và với lòng nhân ái, những người tốt đã đưa bàn tay về phía cậu.</p>
<p>Khi viết về cậu sinh viên Lou, tôi lại nhớ về một người Trung Quốc mà tôi gặp ở Đài Bắc năm 2007 khi tôi đến đó dự Liên hoan thơ quốc tế. Người đàn ông đó là Lưu Kiến Sinh. Ông đã từ Chợ Lớn, Sài Gòn sang định cư ở Pháp rồi về Đài Bắc. Với tôi, ông là một Trung Quốc khác. Sau chuyến đi ấy, tôi đã viết về ông. Bây giờ, tôi xin trích một số đoạn trong bài viết về người đàn ông Trung Quốc này 5 năm về trước:</p>
<p>Lưu Kiến Sinh đọc báo thấy có một nhà thơ Việt Nam đến Đài Bắc dự Liên hoan thơ Đài Bắc 2007. Ông đến để gặp một người từ mảnh đất ông đã sinh ra và lớn lên. Buổi tối ấy, Lưu Kiến Sinh chọn một chỗ ngồi gần cuối hội trường. Ông lặng lẽ nghe các nhà thơ đọc thơ. Khi tôi kết thúc phần đọc thơ, ông không đến bắt tay chúc mừng tôi như những người Đài Loan khác có mặt ở đó. Ông vẫn ngồi im lặng và nhìn về phía tôi. Chỉ khi đêm thơ kết thúc và những người bạn Đài Loan đến dự đêm thơ đó đã chia tay tôi, ông mới đến trước tôi và nói rằng ông đã im lặng để nghe tiếng Việt qua giọng đọc thơ của tôi. Tôi cố tìm kiếm một sự xúc động trên gương mặt ông. Nhưng tôi vẫn chỉ thấy ánh buồn từ đôi mắt ông. Lúc đó, tôi cảm giác như ông là một cái gì đó xa xôi và khuất một nửa trong bóng tối.</p>
<p>Sau đêm thơ, mấy người bạn nghệ sỹ Đài Bắc rủ tôi đi chợ đêm. Chợ đêm ở Đài Bắc là một &#8220;đặc sản&#8221; không chỉ dành cho những người du lịch mà cả những người Đài Bắc. Chúng tôi đi lang thang và trò chuyện về mọi thứ. Thi thoảng tôi chợt nhớ đến Lưu Kiến Sinh đi cùng, tôi quay lại kiếm tìm ông và vẫn thấy ông lặng lẽ đi sau chúng tôi. Hình như ông chẳng tham gia vào bất cứ câu chuyện nào của chúng tôi. Nhưng ông không rời bỏ chúng tôi nửa bước. Trong chuyến đi chơi chợ đêm đó, Lưu Kiến Sinh chỉ hỏi tôi một câu là Hà Nội bây giờ ra sao và có chợ đêm như ở Đài Bắc không.</p>
<p>Lưu Kiến Sinh đã đến thăm Hà Nội hai lần sau năm 1975. Trước năm 1975, ông chỉ biết đến Hà Nội qua những trang viết của Nhất Linh. Ông nói với tôi cho đến bây giờ ông vẫn giữ mãi hình ảnh của Hà Nội qua văn của Nhất Linh. Gần 30 năm sống ở nước ngoài, ông chưa một lần trở về Trung Quốc cho dù đó chính là nơi cụ kị ông sinh ra và lớn lên. Nhưng cứ vài năm ông lại trở về Việt Nam và tìm cách đi Hà Nội khi nào có thể.</p>
<p>Sau khi phải rời Việt Nam, Lưu Kiến Sinh định cư ở Đài Loan một thời gian. Nhưng ông vẫn cảm thấy trống vắng và hoang mang. Một cái gì đó làm cho ông cảm thấy ông không thể nào yên lòng. Cái gì? Ông cũng không biết một cách rành mạch và đầy đủ. Thế rồi ông quyết định sang Pháp làm ăn và sinh sống. Ông đã yêu một cô gái Trung Quốc sống ở Bắc Kinh sang Pháp du học. Rồi họ lấy nhau và sinh một cậu con trai. Nhưng ông vẫn không một lần trở về Trung Quốc. Ông nói ông sợ với một nỗi sợ vừa rành rọt vừa mơ hồ.</p>
<p>Sau gần mười năm sống ở Paris, ông vẫn thấy ông chưa ở đâu cả mà vẫn lang thang trên con đường nào đó trên mặt đất này. Ông nói với tôi rằng mỗi tối trở về ngôi nhà ở Paris ông vẫn thấy gió lạnh thổi vào lưng. Có lẽ đó là cách nói của ông để nói về sự trống vắng nào đó chăng? Và gần mười năm ở Paris, theo ông, công việc có ý nghĩa nhất của ông là dịch tác phẩm của Nhất Linh sang tiếng Hoa và in trên một tờ Trung Hoa Báo xuất bản ở Pháp.</p>
<p>Khi còn ở Chợ Lớn, ông đã dịch Nhớ rừng của Thế Lữ sang tiếng Hoa và xuất bản trên tờ báo tiếng Hoa ở Sài Gòn năm 1972. Tôi tự đoán lý do vì sao ông lại yêu bài thơ Nhớ rừng như thế. Có một khoảng u tối và một khát vọng mạnh mẽ trong thân xác mong manh và gương mặt yếu đuối của người đàn ông là Lưu Kiến Sinh. Thế là sau nhiều năm ở Paris, ông lại trở về Đài Bắc. Ông vẫn đi tìm một nơi trú ngụ. Một nơi mà mỗi tối để ông trở về không còn thấy gió lạnh thổi vào lưng nữa.</p>
<p>Trong những ngày ở Đài Bắc, buổi nào có tôi đọc thơ là ông lại đến. Vẫn như lần đầu tôi nhìn thấy, ông lặng lẽ tìm một chỗ ngồi hơi khuất ánh sáng và nghe thơ. Tôi không biết ông đến để nghe thơ hay nghe giọng nói tiếng Việt. Ông cũng sáng tác thơ nhưng không nhiều và sáng tác bằng tiếng Trung Quốc. Mấy năm nay ông viết ca khúc. Ông có ý định xuất bản một đĩa nhạc gồm những ca khúc của ông ở Việt Nam. Ông hỏi tôi ông có thể thu âm những ca khúc của ông ở Việt Nam không? Ông vẫn ao ước lời những ca khúc của ông được dịch ra tiếng Việt và được hát ở Việt Nam.</p>
<p>Một chiều được nghỉ, tôi và ông lang thang dọc một số đường phố ở Đài Bắc. Trời có gió và bắt đầu se lạnh. Khi chúng tôi ngồi nghỉ trên một chiếc ghế ở khu phố đi bộ, tôi đề nghị ông hát một bài hát của ông cho tôi nghe. Ông cúi đầu một lát rồi cất giọng hát. Có một người đi vào trong rừng và không bao giờ trở lại&#8230;Đấy là lời bài hát mà ông dịch ra tiếng Việt cho tôi nghe. Trong gió lạnh ở một chốn xa lạ và với đôi mắt lúc nào cũng buồn và xa xôi.</p>
<p>Cho đến lúc này, lòng tôi mỗi lúc một vang lên câu hỏi: Lưu Kiến Sinh, ông là một người Trung Hoa. Cố hương của ông là ở chốn đó sao ông lại sợ trở về?</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.lnvdng.com/blog/?feed=rss2&#038;p=443</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

