<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
		>
<channel>
	<title>Comments for Le Ngoc Vien</title>
	<atom:link href="http://www.lnvdng.com/blog/?feed=comments-rss2" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.lnvdng.com/blog</link>
	<description>Need to change, think difference ...</description>
	<lastBuildDate>Fri, 07 Oct 2011 02:23:57 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.4-beta4-20725</generator>
	<item>
		<title>Comment on Vĩnh biệt Steve Jobs &#8211; R.I.P Steve Jobs by Vien Le</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=464&#038;cpage=1#comment-2012</link>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 07 Oct 2011 02:23:57 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=464#comment-2012</guid>
		<description>Những bài học lớn qua triết lý của Steve Jobs

Một đứa trẻ bị bỏ rơi. Một kẻ bỏ học. Một giám đốc từng bị sa thải. Một doanh nhân thất bại. Steve Jobs đã trải qua nhiều năm tháng sóng gió trước khi ngự trên đỉnh cao của thế giới.

Trên hành trình thay đổi thế giới điện toán và di động của mình, cựu CEO Apple nhiều lần gặp thất bại, nhưng với ông, có vấp ngã mới có thành công. &quot;Tôi chính là người duy nhất tôi từng biết đã mất một phần tư tỷ dollar trong một năm. Đó là cách tôi xây dựng tính cách&quot;, Jobs nhận xét về bản thân và được trích đăng trong cuốn Apple Confidential 2.0 (2004).

Giống như hai thiên tài khác của thế giới, Bill Gates và Mark Zuckerberg, Jobs bỏ học giữa chừng. Chàng trai 17 tuổi khi ấy thiếu định hướng vào đời. &quot;Tôi không có ý niệm muốn làm gì trong tương lai và cũng không hiểu trường học sẽ giúp tôi xác định lối đi thế nào. Ở đó, tôi tiêu hết số tiền mà bố mẹ dành dụm cả đời. Vì thế tôi quyết định nghỉ học với niềm tin rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi&quot;, Jobs nói trong bài phát biểu tại Đại học Stanford năm 2005.

Bài học ở đây không phải khuyến khích thanh thiếu niên nghỉ học mà là họ cần biết họ muốn gì, đam mê điều gì và theo đuổi niềm đam mê đó như thế nào. Tuy quyết định bỏ học, Jobs vẫn đăng ký tham gia một khóa học viết chữ đẹp, nhờ vậy ông mới có thể kết nối những kinh nghiệm đó vào các sản phẩm sau này. &quot;Một phần khiến Macintosh tuyệt vời là những người làm ra nó từng là nhạc sĩ, nhà thơ, nghệ sĩ, nhà động vật học và cả nhà sử học nhưng giờ lại trở thành những chuyên gia máy tính hàng đầu thế giới&quot;, Jobs lý giải về thành công của Mac. Một nghiên cứu của Đại học Harvard (Mỹ) cũng chỉ ra rằng sự sáng tạo, mới mẻ không tự nhiên sinh ra mà đòi hỏi khả năng huy động, móc nối một cách vô hình nhiều kinh nghiệm trước đó.

Nếu Bill Gates là một thiên tài kinh doanh đi làm phần mềm thì Steve Jobs là một nghệ sĩ đi làm máy tính. Ông có thiên hướng hippy nổi loạn nhưng luôn kiên định trên con đường thay đổi thế giới. Năm 1983, ông lôi kéo John Sculley, khi đó là giám đốc điều hành hãng Pepsi, về đầu quân cho Apple bằng câu hỏi nổi tiếng: &quot;Anh muốn cả đời đi bán thứ nước ngọt có gas ấy hay muốn có cơ hội để thay đổi thế giới?&quot;. Thế nhưng một năm sau, chính Sculley đã khiến Jobs bị Apple sa thải vì bất đồng quan điểm trước khi hãng này mời ông trở về vào năm 1997. 

Chỉ một thời gian ngắn sau khi trở lại, tinh thần và triết lý của CEO trứ danh này đã được thể hiện qua đoạn quảng cáo kinh điển Think Different (Nghĩ khác) của Apple. Clip đó nhắc đến những cái tên như Albert Einstein, Bob Dylan, Martin Luther King, Thomas Edison, John Lennon, Pablo Picasso... với lời nhận xét: &quot;Họ điên khùng. Nổi loạn. Chuyên gây rắc rối. Họ giống như nồi tròn vung méo và nhìn mọi thứ khác lẽ thông thường. Họ ghét nguyên tắc và làm đảo lộn hiện trạng. Bạn có thể bất đồng với họ, vinh danh hay căm thù họ. Nhưng bạn không thể không chú ý đến họ. Bởi họ thay đổi thế giới và đưa nhân loại tiến lên phía trước. Trong khi họ bị coi là những kẻ điên, chúng tôi lại thấy ở đó những thiên tài. Bởi họ đủ điên để nghĩ mình có thể thay đổi thế giới&quot;.

Quảng cáo đó đánh dấu sự trở lại của Jobs và mở ra chương mới đầy huy hoàng cho Apple. Jobs thực sự biết cách làm thay đổi mọi thứ. Apple không tạo ra thị trường mới, họ &quot;định hình&quot; lại chúng. iPod và iPhone xuất hiện khi máy nghe nhạc và điện thoại đã thịnh hành trên khắp thế giới. Bill Gates nói về máy tính bảng từ năm 2001 trong khi mãi đến năm 2010, Apple mới giới thiệu iPad. Nhưng họ vẫn thành công hơn bất cứ công ty điện tử tiêu dùng nào trên toàn cầu. Vậy bí quyết của Jobs là gì? Trong cuộc phỏng vấn với BusinessWeek (5/1998), ông chia sẻ: &quot;Một trong những câu thần chú của tôi là: Trọng tâm và Đơn giản. Hãy biến những khái niệm phức tạp thành những thứ dễ hiểu. Tạo ra cái gì đó đơn giản còn khó hơn nhiều so với việc làm nó trở nên phức tạp. Nhưng khi làm được, bạn có thể dời non lấp bể&quot;.

Steve Jobs không chỉ có tầm nhìn về công nghệ mà còn có tầm nhìn trong thiết kế. Điều đó gói gọn trong triết lý xây dựng sản phẩm của ông: &quot;Trong rất nhiều trường hợp, người dùng không biết họ muốn gì cho đến khi bạn chỉ cho họ thấy&quot;.

Với niềm đam mê và khát khao thay đổi, tiền bạc không phải thứ ông hướng đến. Jobs không nhận bất cứ khoản tiền thưởng, phụ cấp hay cổ phiếu nào trong năm 2010 trừ mức lương tượng trưng 1 USD. Ông nắm trong tay 5,5 triệu cổ phiếu Apple nhưng cũng chưa bao giờ bán chúng từ khi trở lại công ty năm 1997. &quot;Trở thành người giàu nhất nhưng như đang sống trong nghĩa địa chẳng có ý nghĩa gì với tôi. Mỗi tối trước khi đi ngủ và thấy rằng mình vừa làm được điều gì đó tuyệt vời mới thực sự quan trọng&quot;, báo Wall Street Journal trích dẫn câu nói của ông vào tháng 5/1993. &quot;Nếu làm được một điều gì đó thú vị, hãy đứng dậy và tiếp tục làm những thứ khác tuyệt vời hơn thế nữa, thay vì ngồi một chỗ tự mãn và gặm nhấm chiến thắng&quot;.

Tiếc rằng, thiên tài thường đoản mệnh. Steve Jobs qua đời ngày 5/10 sau bảy năm chống chọi với căn bệnh ung thư tuyến tụy, bỏ lại nhiều kế hoạch dang dở. Ông hiểu sự khắc nghiệt của thời gian nên đã khuyên các sinh viên tại Đại học Stanford rằng: &quot;Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Hãy biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu&quot;.

Nhưng bài học quan trọng nhất mà Steve Jobs luôn nhắc nhở chính mình là: &quot;Sống khát khao. Sống dại khờ&quot; (Stay Hungry, Stay Foolish) bởi như thế, con người mới có thể đi đến tận cùng của sự đam mê, sáng tạo và thay đổi.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Những bài học lớn qua triết lý của Steve Jobs</p>
<p>Một đứa trẻ bị bỏ rơi. Một kẻ bỏ học. Một giám đốc từng bị sa thải. Một doanh nhân thất bại. Steve Jobs đã trải qua nhiều năm tháng sóng gió trước khi ngự trên đỉnh cao của thế giới.</p>
<p>Trên hành trình thay đổi thế giới điện toán và di động của mình, cựu CEO Apple nhiều lần gặp thất bại, nhưng với ông, có vấp ngã mới có thành công. &#8220;Tôi chính là người duy nhất tôi từng biết đã mất một phần tư tỷ dollar trong một năm. Đó là cách tôi xây dựng tính cách&#8221;, Jobs nhận xét về bản thân và được trích đăng trong cuốn Apple Confidential 2.0 (2004).</p>
<p>Giống như hai thiên tài khác của thế giới, Bill Gates và Mark Zuckerberg, Jobs bỏ học giữa chừng. Chàng trai 17 tuổi khi ấy thiếu định hướng vào đời. &#8220;Tôi không có ý niệm muốn làm gì trong tương lai và cũng không hiểu trường học sẽ giúp tôi xác định lối đi thế nào. Ở đó, tôi tiêu hết số tiền mà bố mẹ dành dụm cả đời. Vì thế tôi quyết định nghỉ học với niềm tin rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi&#8221;, Jobs nói trong bài phát biểu tại Đại học Stanford năm 2005.</p>
<p>Bài học ở đây không phải khuyến khích thanh thiếu niên nghỉ học mà là họ cần biết họ muốn gì, đam mê điều gì và theo đuổi niềm đam mê đó như thế nào. Tuy quyết định bỏ học, Jobs vẫn đăng ký tham gia một khóa học viết chữ đẹp, nhờ vậy ông mới có thể kết nối những kinh nghiệm đó vào các sản phẩm sau này. &#8220;Một phần khiến Macintosh tuyệt vời là những người làm ra nó từng là nhạc sĩ, nhà thơ, nghệ sĩ, nhà động vật học và cả nhà sử học nhưng giờ lại trở thành những chuyên gia máy tính hàng đầu thế giới&#8221;, Jobs lý giải về thành công của Mac. Một nghiên cứu của Đại học Harvard (Mỹ) cũng chỉ ra rằng sự sáng tạo, mới mẻ không tự nhiên sinh ra mà đòi hỏi khả năng huy động, móc nối một cách vô hình nhiều kinh nghiệm trước đó.</p>
<p>Nếu Bill Gates là một thiên tài kinh doanh đi làm phần mềm thì Steve Jobs là một nghệ sĩ đi làm máy tính. Ông có thiên hướng hippy nổi loạn nhưng luôn kiên định trên con đường thay đổi thế giới. Năm 1983, ông lôi kéo John Sculley, khi đó là giám đốc điều hành hãng Pepsi, về đầu quân cho Apple bằng câu hỏi nổi tiếng: &#8220;Anh muốn cả đời đi bán thứ nước ngọt có gas ấy hay muốn có cơ hội để thay đổi thế giới?&#8221;. Thế nhưng một năm sau, chính Sculley đã khiến Jobs bị Apple sa thải vì bất đồng quan điểm trước khi hãng này mời ông trở về vào năm 1997. </p>
<p>Chỉ một thời gian ngắn sau khi trở lại, tinh thần và triết lý của CEO trứ danh này đã được thể hiện qua đoạn quảng cáo kinh điển Think Different (Nghĩ khác) của Apple. Clip đó nhắc đến những cái tên như Albert Einstein, Bob Dylan, Martin Luther King, Thomas Edison, John Lennon, Pablo Picasso&#8230; với lời nhận xét: &#8220;Họ điên khùng. Nổi loạn. Chuyên gây rắc rối. Họ giống như nồi tròn vung méo và nhìn mọi thứ khác lẽ thông thường. Họ ghét nguyên tắc và làm đảo lộn hiện trạng. Bạn có thể bất đồng với họ, vinh danh hay căm thù họ. Nhưng bạn không thể không chú ý đến họ. Bởi họ thay đổi thế giới và đưa nhân loại tiến lên phía trước. Trong khi họ bị coi là những kẻ điên, chúng tôi lại thấy ở đó những thiên tài. Bởi họ đủ điên để nghĩ mình có thể thay đổi thế giới&#8221;.</p>
<p>Quảng cáo đó đánh dấu sự trở lại của Jobs và mở ra chương mới đầy huy hoàng cho Apple. Jobs thực sự biết cách làm thay đổi mọi thứ. Apple không tạo ra thị trường mới, họ &#8220;định hình&#8221; lại chúng. iPod và iPhone xuất hiện khi máy nghe nhạc và điện thoại đã thịnh hành trên khắp thế giới. Bill Gates nói về máy tính bảng từ năm 2001 trong khi mãi đến năm 2010, Apple mới giới thiệu iPad. Nhưng họ vẫn thành công hơn bất cứ công ty điện tử tiêu dùng nào trên toàn cầu. Vậy bí quyết của Jobs là gì? Trong cuộc phỏng vấn với BusinessWeek (5/1998), ông chia sẻ: &#8220;Một trong những câu thần chú của tôi là: Trọng tâm và Đơn giản. Hãy biến những khái niệm phức tạp thành những thứ dễ hiểu. Tạo ra cái gì đó đơn giản còn khó hơn nhiều so với việc làm nó trở nên phức tạp. Nhưng khi làm được, bạn có thể dời non lấp bể&#8221;.</p>
<p>Steve Jobs không chỉ có tầm nhìn về công nghệ mà còn có tầm nhìn trong thiết kế. Điều đó gói gọn trong triết lý xây dựng sản phẩm của ông: &#8220;Trong rất nhiều trường hợp, người dùng không biết họ muốn gì cho đến khi bạn chỉ cho họ thấy&#8221;.</p>
<p>Với niềm đam mê và khát khao thay đổi, tiền bạc không phải thứ ông hướng đến. Jobs không nhận bất cứ khoản tiền thưởng, phụ cấp hay cổ phiếu nào trong năm 2010 trừ mức lương tượng trưng 1 USD. Ông nắm trong tay 5,5 triệu cổ phiếu Apple nhưng cũng chưa bao giờ bán chúng từ khi trở lại công ty năm 1997. &#8220;Trở thành người giàu nhất nhưng như đang sống trong nghĩa địa chẳng có ý nghĩa gì với tôi. Mỗi tối trước khi đi ngủ và thấy rằng mình vừa làm được điều gì đó tuyệt vời mới thực sự quan trọng&#8221;, báo Wall Street Journal trích dẫn câu nói của ông vào tháng 5/1993. &#8220;Nếu làm được một điều gì đó thú vị, hãy đứng dậy và tiếp tục làm những thứ khác tuyệt vời hơn thế nữa, thay vì ngồi một chỗ tự mãn và gặm nhấm chiến thắng&#8221;.</p>
<p>Tiếc rằng, thiên tài thường đoản mệnh. Steve Jobs qua đời ngày 5/10 sau bảy năm chống chọi với căn bệnh ung thư tuyến tụy, bỏ lại nhiều kế hoạch dang dở. Ông hiểu sự khắc nghiệt của thời gian nên đã khuyên các sinh viên tại Đại học Stanford rằng: &#8220;Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Hãy biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu&#8221;.</p>
<p>Nhưng bài học quan trọng nhất mà Steve Jobs luôn nhắc nhở chính mình là: &#8220;Sống khát khao. Sống dại khờ&#8221; (Stay Hungry, Stay Foolish) bởi như thế, con người mới có thể đi đến tận cùng của sự đam mê, sáng tạo và thay đổi.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Vĩnh biệt Steve Jobs &#8211; R.I.P Steve Jobs by Vien Le</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=464&#038;cpage=1#comment-2011</link>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 06 Oct 2011 09:59:04 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=464#comment-2011</guid>
		<description>Steve Jobs kể về cuộc đời và cái chết trong diễn văn bất hủ.

Những lời phát biểu tại lễ tốt nghiệp ở Đại học Stanford năm 2005 về thân thế, sự nghiệp, tình yêu và sự mất mát của Steve Jobs trở thành một trong những bài diễn văn để đời và đáng nhớ nhất trong lịch sử nhân loại.

Steve Jobs đã qua đời vào sáng 5/10/2011, khiến cả thế giới sửng sốt và tiếc nuối. Ông là người kín tiếng, gần như không bao giờ nói về đời tư và cuộc trò chuyện cởi mở nhất có lẽ là bài phát biểu dưới đây:

&quot;Tôi rất vinh dự có mặt trong lễ trao bằng tốt nghiệp của các bạn hôm nay tại một trong những trường đại học uy tín nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng đại học. Phải thú nhận đây là lần tôi tiếp cận gần nhất với một buổi tốt nghiệp. Tôi muốn kể với các bạn ba câu chuyện về cuộc đời tôi. Không có gì nhiều nhặn. Chỉ là ba câu chuyện.
Chuyện thứ nhất là về việc kết nối các dấu chấm (kết nối các sự kiện)

Tôi bỏ trường Reed College ngay sau 6 tháng đầu, nhưng sau đó lại đăng ký học thêm 18 tháng nữa trước khi thực sự rời trường. Vậy, vì sao tôi bỏ học?

Mọi chuyện như đã định sẵn từ trước khi tôi sinh ra. Mẹ đẻ tôi là một sinh viên, bà chưa kết hôn và quyết định gửi tôi làm con nuôi. Bà nghĩ rằng tôi cần được nuôi dưỡng bởi những người đã tốt nghiệp đại học nên sắp đặt để trao tôi cho một vợ chồng luật sư ngay trong ngày sinh. Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi vào phút chót bởi họ muốn nhận một bé gái thay vì tôi.

Vì thế, cha mẹ nuôi của tôi, khi đó đang nằm trong danh sách xếp hàng, đã nhận được một cú điện thoại vào nửa đêm rằng: &quot;Chúng tôi có một đứa con trai không mong đợi, ông bà có muốn chăm sóc nó không?&quot; và họ trả lời: &quot;Tất nhiên rồi&quot;. Mẹ đẻ tôi sau đó phát hiện ra mẹ nuôi tôi chưa bao giờ tốt nghiệp đại học còn cha tôi thì chưa tốt nghiệp phổ thông trung học. Bà từ chối ký vào giấy tờ trao nhận và chỉ đồng ý vài tháng sau đó khi bố mẹ tôi hứa rằng ngày nào đó tôi sẽ vào đại học.

Sau đó 17 năm, tôi thực sự đã vào đại học. Nhưng tôi ngây thơ chọn ngôi trường đắt đỏ gần như Đại học Stanford vậy. Toàn bộ số tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi phải dồn vào trả học phí cho tôi. Sau 6 tháng, tôi thấy việc đó không hề hiệu quả. Tôi không có ý niệm về những gì tôi muốn làm trong cuộc đời mình và cũng không hiểu trường đại học sẽ giúp tôi nhận ra điều đó như thế nào. Tại đó, tôi tiêu hết tiền mà cha mẹ tiết kiệm cả đời. Vì vậy tôi ra đi với niềm tin rằng mọi việc rồi sẽ ổn cả. Đó là khoảnh khắc đáng sợ, nhưng khi nhìn lại, đấy lại là một trong những quyết định sáng suốt nhất của tôi. Tôi bắt đầu bỏ những môn học bắt buộc mà tôi không thấy hứng thú và đăng ký học môn tôi quan tâm.

Tôi không có suất trong ký túc, nên tôi ngủ trên sàn nhà của bạn bè. Tôi đem đổi vỏ chai nước ngọt lấy 5 cent để mua đồ ăn và đi bộ vài km vào tối chủ nhật để có một bữa ăn ngon mỗi tuần tại trại Hare Krishna. Những gì tôi muốn nói là sau này tôi nhận ra việc cố gắng theo đuổi niềm đam mê và thỏa mãn sự tò mò của mình là vô giá.

Tôi sẽ kể cho các bạn một ví dụ: Đại học Reed khi đó có lẽ là trường tốt nhất dạy về nghệ thuật viết chữ đẹp ở Mỹ. Khắp khuôn viên là các tấm áp-phích, tranh vẽ với những dòng chữ viết tay tuyệt đep. Vì tôi đã bỏ học, tôi quyết định chỉ đăng ký vào lớp dạy viết chữ để tìm hiểu họ làm điều đó thế nào. Tôi học cách biến hóa với nét bút, về khoảng cách giữa các chữ, về nét nghiêng, nét đậm. Đây là môn học nghệ thuật và mang tính lịch sử mà khoa học không thể nắm bắt được và tôi thấy nó thật kỳ diệu.

Những thứ này khi đó dường như chẳng có chút ứng dụng thực tế nào trong cuộc đời tôi. Nhưng 10 năm sau, khi chúng tôi thiết kế máy Macintosh, mọi thứ như trở lại trong tôi. Và chúng tôi đưa nó vào trong Mac. Nó là máy tính đầu tiên có các font chữ đẹp. Nếu tôi không bỏ học chỉ để theo một khóa duy nhất đó, máy Mac sẽ không bao giờ được trang bị nhiều kiểu chữ hoặc có được sự cân xứng về khoảng cách các chữ như vậy (sau này Windows đã sao chép lại). Nếu tôi không bỏ học, tôi có lẽ sẽ không bao giờ tham gia lớp nghệ thuật viết chữ và máy tính có lẽ không có được hệ thống chữ phong phú như hiện nay.

Tất nhiên, chúng ta không thể kết nối các dấu ấn tương lai, bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại quá khứ. Vậy hãy tin rằng các dấu chấm, các sự kiện trong cuộc đời bạn về mặt này hay mặt khác sẽ ảnh hưởng đến tương lai của bạn. Bạn phải có niềm tin vào một thứ gì đó - sự can đảm, số phận, cuộc đời, định mệnh hay bất cứ điều gì - cách nghĩ đó đã tạo nên những sự khác biệt trong cuộc đời tôi.
Câu chuyện thứ hai là về tình yêu và sự mất mát

Tôi may mắn khi đã nhận ra những gì tôi yêu quý ngay từ khi còn trẻ. Woz (Steve Wozniak) cùng tôi sáng lập Apple tại garage của bố mẹ khi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc miệt mài trong 10 năm và phát triển từ một cái nhà xe thành một công ty trị giá 2 tỷ USD với 4.000 nhân viên. Chúng tôi cho ra đời thành quả sáng tạo - Macintosh - khi tôi mới bước sang tuổi 30.

Sau đó, tôi bị sa thải. Sao bạn lại có thể bị sa thải tại ngay công ty mà bạn lập ra? Apple đã thuê một người mà tôi nghĩ là đủ tài năng để điều hành công ty với mình và năm đầu tiên, mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp. Nhưng sau đó, tầm nhìn về tương lai của chúng tôi khác nhau và không thể hợp nhất. Khi đó, ban lãnh đạo đứng về phía ông ấy. Ở tuổi 30, tôi phải ra đi. Những gì tôi theo đuổi cả đời đã biến mất, nó đã bị phá hủy.

Tôi không biết phải làm gì trong những tháng tiếp theo. Tôi cảm thấy như mình đã đánh rơi mất cây gậy trong cuộc chơi khi người ta vừa trao nó cho tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi vì đã làm mọi chuyện trở nên tồi tệ. Tôi còn nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Nhưng mọi thứ bắt đầu kéo tôi trở lại. Tôi vẫn yêu những gì tôi làm. Bước ngoặt tại Apple không thay đổi con người tôi. Tôi bị từ chối, nhưng tôi vẫn yêu. Vì thế tôi quyết định làm lại từ đầu.

Khi đó tôi đã không nhận ra, nhưng hóa ra bị sa thải khỏi Apple lại là điều tốt nhất dành cho tôi. Sức ép duy trì sự thành công được thay thế bằng tinh thần nhẹ nhàng của người mới bắt đầu lại, không chắc về những gì sẽ diễn ra. Nó giải phóng tôi để bước vào giai đoạn sáng tạo nhất cuộc đời.

Trong năm năm tiếp theo, tôi thành lập NeXT và một công ty khác mang tên Pixar và phải lòng một người phụ nữ tuyệt vời, người trở thành vợ tôi sau này. Pixar tạo ra bộ phim từ đồ họa máy tính đầu tiên trên thế giới - Toy Story và hiện là xưởng phim hoạt hình thành công nhất thế giới. Apple mua lại NeXT, tôi trở lại Apple và công nghệ tôi phát triển ở NeXT là trọng tâm trong cuộc phục hưng Apple. Tôi và vợ Laurene cũng có một cuộc sống gia đình tuyệt vời. 

Tôi khá chắc chắn rằng những điều trên sẽ không xảy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Nó như một liều thuốc đắng và kinh khủng, nhưng bệnh nhân cần nó. Đôi khi cuộc đời đánh vào đầu bạn bằng một viên gạch. Đừng mất niềm tin. Tôi hiểu thứ duy nhất khiến tôi vững vàng chính là niềm đam mê. Bạn phải tìm ra bạn yêu cái gì. Nó đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc chiếm phần lớn cuộc đời và cách duy nhất để thực sự hài lòng là làm những gì bạn tin nó sẽ trở nên tuyệt vời. Và cách duy nhất có công việc tuyệt vời là yêu những gì bạn làm. Nếu chưa tìm ra, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng dừng lại. Như mọi mối quan hệ trong cuộc đời, nó sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn qua từng năm.
Câu chuyện thứ ba của tôi là về cái chết.

Khi tôi 17 tuổi, tôi đọc ở đâu đó rằng: &quot;Nếu bạn sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, một ngày nào đó bạn sẽ đúng&quot;. Điều đó gây ấn tượng với tôi và 33 năm qua, tôi nhìn vào gương mỗi sáng và hỏi: &quot;Nếu hôm nay là ngày cuối của cuộc đời mình, mình có muốn làm những gì định làm hôm nay không?&quot;. Nếu câu trả lời là &quot;Không&quot; kéo dài trong nhiều ngày, đó là lúc tôi biết tôi cần thay đổi.

Luôn nghĩ rằng mình sẽ sớm chết là công cụ quan trọng nhất giúp tôi tạo ra những quyết định lớn trong đời. Vì gần như mọi thứ, từ hy vọng, niềm tự hào, nỗi sợ hãi, tủi hộ hay thất bại, sẽ biến mất khi bạn phải đối mặt với cái chết, chỉ còn lại điều thực sự quan trọng với bạn. Nghĩ rằng mình sắp chết là cách tốt nhất tôi tránh rơi vào bẫy rằng tôi sẽ mất cái gì đó. Khi ta không còn gì nữa, chẳng có lý do gì bạn không nghe theo lời mách bảo của trái tim.

Một năm trước, tôi biết mình bị ung thư. Tôi được chụp cắt lớp lúc 7h30 và nhìn thấy rõ khối u trong tuyến tụy. Tôi còn chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Bác sĩ bảo tôi bệnh này không chữa được và tôi chỉ có thể sống thêm 3 đến 6 tháng nữa. Ông ấy khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại công việc, cố gắng trò chuyện với bọn trẻ những điều mà tôi định nói với chúng trong 10 năm tới, nhưng giờ phải nói trong vài tháng. Nói cách khác, hãy nói lời tạm biệt.

Tối hôm đó, tôi được kiểm tra sinh thiết. Họ đút một ống qua cổ họng tôi xuống dạ dày và ruột rồi đặt một cái kim vào tuyến tụy để lấy mẫu tế bào khối u. Tôi giữ thái độ bình thản, và vợ tôi, cũng có mặt lúc đó, kể với tôi rằng khi các bác sỹ xem các tế bào dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện ra đây là một trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng cách phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại. 

Đó là lần gần nhất tôi đối mặt với cái chết. Tôi hy vọng lần tiếp theo sẽ là vài thập kỷ nữa. Không ai muốn chết. Ngay cả người mong được lên thiên đường cũng không muốn chết để tới đó. Nhưng cái chết là đích đến mà chúng ta đều phải tới. Không ai thoát được nó. Cái chết như là phát minh hay nhất của sự sống. Nó là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại bỏ sự cũ kỹ (người già) để mở đường cho cái mới (lớp trẻ). Các bạn chính là thế hệ trẻ, nhưng ngày nào đó sẽ già đi và rời bỏ cuộc sống. Xin lỗi vì đã nói thẳng nhưng điều đó là sự thật.

Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Chúng biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.

Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách thú vị là The Whole Earth Catalog (Cẩm nang thế giới). Nó giống như một cuốn kinh thánh, kim chỉ nam của thế hệ tôi. Tác giả Steward Brand tạo ra nó vào thập niên 60, trước thời máy tính cá nhân. Nội dung sách được soạn bằng máy đánh chữ, bằng kéo và bằng máy ảnh polaroid. Nó như Google trên giấy vậy. Ở bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường trong ánh bình minh, bên dưới là dòng chữ: &quot;Sống khát khao. Sống dại khờ&quot;. Tôi luôn chúc điều đó cho chính mình. Hôm nay, các bạn tốt nghiệp và sắp bước vào cuộc đời mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.

Hãy luôn khao khát. Hãy luôn dại khờ&quot;.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Steve Jobs kể về cuộc đời và cái chết trong diễn văn bất hủ.</p>
<p>Những lời phát biểu tại lễ tốt nghiệp ở Đại học Stanford năm 2005 về thân thế, sự nghiệp, tình yêu và sự mất mát của Steve Jobs trở thành một trong những bài diễn văn để đời và đáng nhớ nhất trong lịch sử nhân loại.</p>
<p>Steve Jobs đã qua đời vào sáng 5/10/2011, khiến cả thế giới sửng sốt và tiếc nuối. Ông là người kín tiếng, gần như không bao giờ nói về đời tư và cuộc trò chuyện cởi mở nhất có lẽ là bài phát biểu dưới đây:</p>
<p>&#8220;Tôi rất vinh dự có mặt trong lễ trao bằng tốt nghiệp của các bạn hôm nay tại một trong những trường đại học uy tín nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng đại học. Phải thú nhận đây là lần tôi tiếp cận gần nhất với một buổi tốt nghiệp. Tôi muốn kể với các bạn ba câu chuyện về cuộc đời tôi. Không có gì nhiều nhặn. Chỉ là ba câu chuyện.<br />
Chuyện thứ nhất là về việc kết nối các dấu chấm (kết nối các sự kiện)</p>
<p>Tôi bỏ trường Reed College ngay sau 6 tháng đầu, nhưng sau đó lại đăng ký học thêm 18 tháng nữa trước khi thực sự rời trường. Vậy, vì sao tôi bỏ học?</p>
<p>Mọi chuyện như đã định sẵn từ trước khi tôi sinh ra. Mẹ đẻ tôi là một sinh viên, bà chưa kết hôn và quyết định gửi tôi làm con nuôi. Bà nghĩ rằng tôi cần được nuôi dưỡng bởi những người đã tốt nghiệp đại học nên sắp đặt để trao tôi cho một vợ chồng luật sư ngay trong ngày sinh. Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi vào phút chót bởi họ muốn nhận một bé gái thay vì tôi.</p>
<p>Vì thế, cha mẹ nuôi của tôi, khi đó đang nằm trong danh sách xếp hàng, đã nhận được một cú điện thoại vào nửa đêm rằng: &#8220;Chúng tôi có một đứa con trai không mong đợi, ông bà có muốn chăm sóc nó không?&#8221; và họ trả lời: &#8220;Tất nhiên rồi&#8221;. Mẹ đẻ tôi sau đó phát hiện ra mẹ nuôi tôi chưa bao giờ tốt nghiệp đại học còn cha tôi thì chưa tốt nghiệp phổ thông trung học. Bà từ chối ký vào giấy tờ trao nhận và chỉ đồng ý vài tháng sau đó khi bố mẹ tôi hứa rằng ngày nào đó tôi sẽ vào đại học.</p>
<p>Sau đó 17 năm, tôi thực sự đã vào đại học. Nhưng tôi ngây thơ chọn ngôi trường đắt đỏ gần như Đại học Stanford vậy. Toàn bộ số tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi phải dồn vào trả học phí cho tôi. Sau 6 tháng, tôi thấy việc đó không hề hiệu quả. Tôi không có ý niệm về những gì tôi muốn làm trong cuộc đời mình và cũng không hiểu trường đại học sẽ giúp tôi nhận ra điều đó như thế nào. Tại đó, tôi tiêu hết tiền mà cha mẹ tiết kiệm cả đời. Vì vậy tôi ra đi với niềm tin rằng mọi việc rồi sẽ ổn cả. Đó là khoảnh khắc đáng sợ, nhưng khi nhìn lại, đấy lại là một trong những quyết định sáng suốt nhất của tôi. Tôi bắt đầu bỏ những môn học bắt buộc mà tôi không thấy hứng thú và đăng ký học môn tôi quan tâm.</p>
<p>Tôi không có suất trong ký túc, nên tôi ngủ trên sàn nhà của bạn bè. Tôi đem đổi vỏ chai nước ngọt lấy 5 cent để mua đồ ăn và đi bộ vài km vào tối chủ nhật để có một bữa ăn ngon mỗi tuần tại trại Hare Krishna. Những gì tôi muốn nói là sau này tôi nhận ra việc cố gắng theo đuổi niềm đam mê và thỏa mãn sự tò mò của mình là vô giá.</p>
<p>Tôi sẽ kể cho các bạn một ví dụ: Đại học Reed khi đó có lẽ là trường tốt nhất dạy về nghệ thuật viết chữ đẹp ở Mỹ. Khắp khuôn viên là các tấm áp-phích, tranh vẽ với những dòng chữ viết tay tuyệt đep. Vì tôi đã bỏ học, tôi quyết định chỉ đăng ký vào lớp dạy viết chữ để tìm hiểu họ làm điều đó thế nào. Tôi học cách biến hóa với nét bút, về khoảng cách giữa các chữ, về nét nghiêng, nét đậm. Đây là môn học nghệ thuật và mang tính lịch sử mà khoa học không thể nắm bắt được và tôi thấy nó thật kỳ diệu.</p>
<p>Những thứ này khi đó dường như chẳng có chút ứng dụng thực tế nào trong cuộc đời tôi. Nhưng 10 năm sau, khi chúng tôi thiết kế máy Macintosh, mọi thứ như trở lại trong tôi. Và chúng tôi đưa nó vào trong Mac. Nó là máy tính đầu tiên có các font chữ đẹp. Nếu tôi không bỏ học chỉ để theo một khóa duy nhất đó, máy Mac sẽ không bao giờ được trang bị nhiều kiểu chữ hoặc có được sự cân xứng về khoảng cách các chữ như vậy (sau này Windows đã sao chép lại). Nếu tôi không bỏ học, tôi có lẽ sẽ không bao giờ tham gia lớp nghệ thuật viết chữ và máy tính có lẽ không có được hệ thống chữ phong phú như hiện nay.</p>
<p>Tất nhiên, chúng ta không thể kết nối các dấu ấn tương lai, bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại quá khứ. Vậy hãy tin rằng các dấu chấm, các sự kiện trong cuộc đời bạn về mặt này hay mặt khác sẽ ảnh hưởng đến tương lai của bạn. Bạn phải có niềm tin vào một thứ gì đó &#8211; sự can đảm, số phận, cuộc đời, định mệnh hay bất cứ điều gì &#8211; cách nghĩ đó đã tạo nên những sự khác biệt trong cuộc đời tôi.<br />
Câu chuyện thứ hai là về tình yêu và sự mất mát</p>
<p>Tôi may mắn khi đã nhận ra những gì tôi yêu quý ngay từ khi còn trẻ. Woz (Steve Wozniak) cùng tôi sáng lập Apple tại garage của bố mẹ khi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc miệt mài trong 10 năm và phát triển từ một cái nhà xe thành một công ty trị giá 2 tỷ USD với 4.000 nhân viên. Chúng tôi cho ra đời thành quả sáng tạo &#8211; Macintosh &#8211; khi tôi mới bước sang tuổi 30.</p>
<p>Sau đó, tôi bị sa thải. Sao bạn lại có thể bị sa thải tại ngay công ty mà bạn lập ra? Apple đã thuê một người mà tôi nghĩ là đủ tài năng để điều hành công ty với mình và năm đầu tiên, mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp. Nhưng sau đó, tầm nhìn về tương lai của chúng tôi khác nhau và không thể hợp nhất. Khi đó, ban lãnh đạo đứng về phía ông ấy. Ở tuổi 30, tôi phải ra đi. Những gì tôi theo đuổi cả đời đã biến mất, nó đã bị phá hủy.</p>
<p>Tôi không biết phải làm gì trong những tháng tiếp theo. Tôi cảm thấy như mình đã đánh rơi mất cây gậy trong cuộc chơi khi người ta vừa trao nó cho tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi vì đã làm mọi chuyện trở nên tồi tệ. Tôi còn nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Nhưng mọi thứ bắt đầu kéo tôi trở lại. Tôi vẫn yêu những gì tôi làm. Bước ngoặt tại Apple không thay đổi con người tôi. Tôi bị từ chối, nhưng tôi vẫn yêu. Vì thế tôi quyết định làm lại từ đầu.</p>
<p>Khi đó tôi đã không nhận ra, nhưng hóa ra bị sa thải khỏi Apple lại là điều tốt nhất dành cho tôi. Sức ép duy trì sự thành công được thay thế bằng tinh thần nhẹ nhàng của người mới bắt đầu lại, không chắc về những gì sẽ diễn ra. Nó giải phóng tôi để bước vào giai đoạn sáng tạo nhất cuộc đời.</p>
<p>Trong năm năm tiếp theo, tôi thành lập NeXT và một công ty khác mang tên Pixar và phải lòng một người phụ nữ tuyệt vời, người trở thành vợ tôi sau này. Pixar tạo ra bộ phim từ đồ họa máy tính đầu tiên trên thế giới &#8211; Toy Story và hiện là xưởng phim hoạt hình thành công nhất thế giới. Apple mua lại NeXT, tôi trở lại Apple và công nghệ tôi phát triển ở NeXT là trọng tâm trong cuộc phục hưng Apple. Tôi và vợ Laurene cũng có một cuộc sống gia đình tuyệt vời. </p>
<p>Tôi khá chắc chắn rằng những điều trên sẽ không xảy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Nó như một liều thuốc đắng và kinh khủng, nhưng bệnh nhân cần nó. Đôi khi cuộc đời đánh vào đầu bạn bằng một viên gạch. Đừng mất niềm tin. Tôi hiểu thứ duy nhất khiến tôi vững vàng chính là niềm đam mê. Bạn phải tìm ra bạn yêu cái gì. Nó đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc chiếm phần lớn cuộc đời và cách duy nhất để thực sự hài lòng là làm những gì bạn tin nó sẽ trở nên tuyệt vời. Và cách duy nhất có công việc tuyệt vời là yêu những gì bạn làm. Nếu chưa tìm ra, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng dừng lại. Như mọi mối quan hệ trong cuộc đời, nó sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn qua từng năm.<br />
Câu chuyện thứ ba của tôi là về cái chết.</p>
<p>Khi tôi 17 tuổi, tôi đọc ở đâu đó rằng: &#8220;Nếu bạn sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, một ngày nào đó bạn sẽ đúng&#8221;. Điều đó gây ấn tượng với tôi và 33 năm qua, tôi nhìn vào gương mỗi sáng và hỏi: &#8220;Nếu hôm nay là ngày cuối của cuộc đời mình, mình có muốn làm những gì định làm hôm nay không?&#8221;. Nếu câu trả lời là &#8220;Không&#8221; kéo dài trong nhiều ngày, đó là lúc tôi biết tôi cần thay đổi.</p>
<p>Luôn nghĩ rằng mình sẽ sớm chết là công cụ quan trọng nhất giúp tôi tạo ra những quyết định lớn trong đời. Vì gần như mọi thứ, từ hy vọng, niềm tự hào, nỗi sợ hãi, tủi hộ hay thất bại, sẽ biến mất khi bạn phải đối mặt với cái chết, chỉ còn lại điều thực sự quan trọng với bạn. Nghĩ rằng mình sắp chết là cách tốt nhất tôi tránh rơi vào bẫy rằng tôi sẽ mất cái gì đó. Khi ta không còn gì nữa, chẳng có lý do gì bạn không nghe theo lời mách bảo của trái tim.</p>
<p>Một năm trước, tôi biết mình bị ung thư. Tôi được chụp cắt lớp lúc 7h30 và nhìn thấy rõ khối u trong tuyến tụy. Tôi còn chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Bác sĩ bảo tôi bệnh này không chữa được và tôi chỉ có thể sống thêm 3 đến 6 tháng nữa. Ông ấy khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại công việc, cố gắng trò chuyện với bọn trẻ những điều mà tôi định nói với chúng trong 10 năm tới, nhưng giờ phải nói trong vài tháng. Nói cách khác, hãy nói lời tạm biệt.</p>
<p>Tối hôm đó, tôi được kiểm tra sinh thiết. Họ đút một ống qua cổ họng tôi xuống dạ dày và ruột rồi đặt một cái kim vào tuyến tụy để lấy mẫu tế bào khối u. Tôi giữ thái độ bình thản, và vợ tôi, cũng có mặt lúc đó, kể với tôi rằng khi các bác sỹ xem các tế bào dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện ra đây là một trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng cách phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại. </p>
<p>Đó là lần gần nhất tôi đối mặt với cái chết. Tôi hy vọng lần tiếp theo sẽ là vài thập kỷ nữa. Không ai muốn chết. Ngay cả người mong được lên thiên đường cũng không muốn chết để tới đó. Nhưng cái chết là đích đến mà chúng ta đều phải tới. Không ai thoát được nó. Cái chết như là phát minh hay nhất của sự sống. Nó là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại bỏ sự cũ kỹ (người già) để mở đường cho cái mới (lớp trẻ). Các bạn chính là thế hệ trẻ, nhưng ngày nào đó sẽ già đi và rời bỏ cuộc sống. Xin lỗi vì đã nói thẳng nhưng điều đó là sự thật.</p>
<p>Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Chúng biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.</p>
<p>Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách thú vị là The Whole Earth Catalog (Cẩm nang thế giới). Nó giống như một cuốn kinh thánh, kim chỉ nam của thế hệ tôi. Tác giả Steward Brand tạo ra nó vào thập niên 60, trước thời máy tính cá nhân. Nội dung sách được soạn bằng máy đánh chữ, bằng kéo và bằng máy ảnh polaroid. Nó như Google trên giấy vậy. Ở bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường trong ánh bình minh, bên dưới là dòng chữ: &#8220;Sống khát khao. Sống dại khờ&#8221;. Tôi luôn chúc điều đó cho chính mình. Hôm nay, các bạn tốt nghiệp và sắp bước vào cuộc đời mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.</p>
<p>Hãy luôn khao khát. Hãy luôn dại khờ&#8221;.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Mỹ vay tiền Trung Quốc – Nhưng ai là chủ? by Vien Le</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=414&#038;cpage=1#comment-2004</link>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 30 Jul 2011 15:37:39 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=414#comment-2004</guid>
		<description>Trung Quốc làm gì khi Mỹ khủng hoảng nợ? 

Trung Quốc hiện là chủ nợ lớn nhất của Mỹ, với số tiền nợ nắm giữ trị giá khoảng hơn 1.100 tỷ USD. Trong khi Quốc hội Mỹ tiếp tục vật vã đàm phán nâng mức nợ trần, không ít người đặt câu hỏi: Bắc Kinh sẽ làm gì một khi Washington vỡ nợ?

Tuần trước, trong chuyến công du châu Á, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã phải lên tiếng đảm bảo với Bắc Kinh rằng các nhà lập pháp Mỹ sẽ sớm đạt được thỏa thuận về tăng mức trần nợ công. Tuy nhiên, mỗi ngày bế tắc trôi qua, nguy cơ vỡ nợ “kỹ thuật” của nền kinh tế lớn nhất thế giới càng đến gần. Nếu tình huống khó tưởng tượng này xảy ra, quan hệ Mỹ - Trung sẽ đi về đâu?

Lâu nay, một số chuyên gia kinh tế cảnh báo rằng Mỹ đang quá phụ thuộc vào việc Trung Quốc mua các trái phiếu của nước này. Những người có tâm lý ghét Mỹ hí hửng cho rằng nếu Bắc Kinh ngừng mua trái phiếu Mỹ, bán rẻ trái phiếu Mỹ như biện pháp nhằm tránh thiệt hại kinh tế cho Trung Quốc hoặc để trừng phạt sự thiếu thận trọng của Mỹ thì nền kinh tế Mỹ có thể sụp đổ.

Tuy nhiên, kịch bản này rất khó xảy ra. Trung Quốc có rất ít lựa chọn ngoài việc tiếp tục mua trái phiếu của Mỹ trong ngắn hạn, kể cả khi Washington tạm ngưng trả lãi cho Bắc Kinh trong một thời gian. Một phân tích trên tờ China-US Focus chỉ ra ba lý do chính để giải thích điều này.

Thứ nhất, các loại cổ phiếu, trái phiếu và các tài sản tài chính Mỹ vẫn là một sản phẩm đầu tư hữu hiệu nhất đối với Trung Quốc và góp phần tạo ra lượng dữ trữ ngoại hối khổng lồ của nước này. Thị trường nợ của Mỹ trở thành nơi đặc biệt để người Trung Quốc dùng đồng USD - vốn dịch chuyển từ Mỹ qua Trung Quốc nhờ thặng dư thương mại của Trung Quốc với Mỹ - mua trái phiếu chính phủ Mỹ.

Một lý do khiến Trung Quốc mua các trái phiếu ngắn hạn của Mỹ là bởi thị trường này linh hoạt, tính thanh khoản cao, cho phép các bên đưa ra giá cả, mua và bán nhanh chóng. Chừng nào còn muốn duy trì hình mẫu phát triển kinh tế dựa vào xuất khẩu thì Trung Quốc còn phải tìm những nơi thuận lợi để đầu tư. Bởi vậy, dù nền kinh tế Mỹ có vỡ nợ hay không, các tài sản tài chính của Mỹ vẫn là lựa chọn hàng đầu của Trung Quốc.

Thứ hai, Bắc Kinh muốn duy trì một cách ổn định tỷ giá đồng nhân dân tệ so với đồng USD. Việc duy trì tỷ giá nhân dân tệ thấp một cách giả tạo sẽ giúp Trung Quốc kéo dài khả năng cạnh tranh của hàng hóa xuất khẩu. Để làm được điều này, Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc thường “múc” hết dòng USD chảy vào Trung Quốc, sau đó mua trái phiếu chính phủ Mỹ.

Thứ ba, Bắc Kinh quá đủ thông minh để không bán rẻ một lượng lớn trái phiếu Mỹ bởi động thái này có thể làm giảm giá trị rất nhiều đầu tư được định giá bằng đồng USD của Trung Quốc. Bên cạnh đó, nếu Bắc Kinh chơi kiểu vũ khí “hạt nhân” tài chính này, Mỹ có thể cắt giảm hoặc chấm dứt hoàn toàn thương mại với Trung Quốc. Khi đó, hàng triệu doanh nghiệp Trung Quốc sẽ phá sản vì mất cơ hội kinh doanh với Mỹ, gây nên tình trạng thất nghiệp đe dọa tới ổn định xã hội Trung Quốc.

Nói một cách khác, việc Mỹ vỡ nợ sẽ không để lại ảnh hưởng lâu dài cho mối quan hệ tài chính Mỹ - Trung bởi mọi thứ sẽ nhanh chóng trở lại bình thường khi Mỹ dọn dẹp được “mớ lộn xộn” tài chính.

Trung Quốc cũng nhận thức rõ tình thế nguy hiểm từ nợ chính phủ Mỹ và đang giảm dần việc dùng dự trữ ngoại hối để mua trái phiếu Mỹ.

Nhưng đây không phải là phản ứng trực tiếp trước cuộc tranh luận mức trần nợ công ở Mỹ mà chỉ là một phần trong chiến lược “dài hơi” của Bắc Kinh nhằm tạo ra một đồng nhân dân tệ mạnh hơn, được quốc tế hóa và một nền kinh tế dựa nhiều hơn vào tiêu dùng. Vợ nỡ Mỹ do đó chỉ có thể làm hợp lý hơn chiến lược này.

Hơn 60 năm qua, không nền kinh tế nào thách thức Mỹ trong việc dẫn dắt các vấn đề kinh tế toàn cầu. Vị thế này giúp Mỹ dễ dàng hơn trong việc sử dụng “quyền lực mềm” để lôi kéo các nước khác đưa ra những chính sách kinh tế có lợi cho Mỹ. Bên cạnh đó, Mỹ còn cố sử dụng quyền lực kinh tế nhằm kiềm chế Trung Quốc, bóng gió chỉ trích rằng chính sách đồng nhân dân tệ yếu của Bắc Kinh là không phù hợp với kinh tế toàn cầu.

Khủng hoảng nợ của Mỹ có thể coi là “cú đấm” thứ ba nhằm vào uy tín của nước Mỹ, vốn từng được coi là một thế lực ổn định và đầy trách nhiệm trong kinh tế toàn cầu. Qua cuộc tranh luận về mức trần nợ công, thế giới nhìn thấy chính trường Mỹ đang chia rẽ sâu sắc về chính sách, xếp hạng tín dụng của Mỹ vì thế đứng trước nguy cơ sụt giảm.

Trước đây, “cú đấm” đầu tiên đã xảy ra năm 2008 khi “bong bóng” nợ xấu vỡ tung, đưa kinh tế thế giới vào suy thoái. Kể từ đó, các bản tin về hệ thống tài chính Mỹ đã liên tục chuyển hình ảnh một nước Mỹ đáng ngưỡng mộ thành hình ảnh của chủ nghĩa tư bản lạc lối.

“Cú đấm” thứ hai xuất hiện cuối năm 2010 khi Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) tung ra gói kích thích kinh tế gây nhiều tranh cãi mang tên “Nới lỏng định lượng lần 2” (QE2) với số tiền lên đến 600 tỷ USD. Trong khi FED khăng khăng giải thích QE2 giúp tạo lực đẩy cho kinh tế quốc nội đang èo uột của Mỹ thì nhiều đối tác bên ngoài lại cho rằng Mỹ quay lại với chính sách “lợi mình, hại người”, cố hạ giá trị đồng USD để hàng hóa Mỹ cạnh tranh hơn trên thị trường quốc tế.

Trái ngược với tình cảnh của Mỹ, kể từ cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, Trung Quốc đã cải thiện được danh tiếng như một thế lực dẫn dắt kinh tế toàn cầu. Mặc dù phải đối mặt với chỉ trích ngày càng tăng ở bên ngoài xung quanh chính sách đồng nhân dân tệ yếu song Trung Quốc vẫn biện hộ rằng trong những thời điểm nền kinh tế toàn cầu bấp bênh, vai trò của họ là phải duy trì đồng nội tệ ổn định.

Năm 2008, Bắc Kinh cũng đã đưa ra gói kích thích kinh tế trị giá 586 tỷ USD. Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF) khen ngợi kế hoạch này không chỉ tốt cho Trung Quốc mà còn mang lại lợi ích cho kinh tế toàn cầu. Cuối cùng, Trung Quốc đã giành được vị trí quyền lực thứ ba trong IMF qua việc tăng thị phần trong tổ chức này.

Một số nhà phân tích cho rằng nếu Mỹ phá sản, thiệt hại về mặt uy tín, vị thế của Mỹ sẽ lớn hơn nhiều so với hậu quả về mặt kinh tế. Vợ nỡ của Mỹ sẽ ngày càng làm xói mòn uy thế của Mỹ trước Trung Quốc, nhất là trong các vấn đề kinh tế “nóng bỏng” như “cuộc chiến” tỷ giá đồng USD và đồng nhân dân tệ. Về dài hạn, nếu Mỹ vỡ nợ, Trung Quốc có thể thực sự trở thành “kẻ thắng cuộc” hưởng lợi nhất, cô lập những chỉ trích của Mỹ để khẳng định quyền lực kinh tế mạnh mẽ nhất hành tinh.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Trung Quốc làm gì khi Mỹ khủng hoảng nợ? </p>
<p>Trung Quốc hiện là chủ nợ lớn nhất của Mỹ, với số tiền nợ nắm giữ trị giá khoảng hơn 1.100 tỷ USD. Trong khi Quốc hội Mỹ tiếp tục vật vã đàm phán nâng mức nợ trần, không ít người đặt câu hỏi: Bắc Kinh sẽ làm gì một khi Washington vỡ nợ?</p>
<p>Tuần trước, trong chuyến công du châu Á, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã phải lên tiếng đảm bảo với Bắc Kinh rằng các nhà lập pháp Mỹ sẽ sớm đạt được thỏa thuận về tăng mức trần nợ công. Tuy nhiên, mỗi ngày bế tắc trôi qua, nguy cơ vỡ nợ “kỹ thuật” của nền kinh tế lớn nhất thế giới càng đến gần. Nếu tình huống khó tưởng tượng này xảy ra, quan hệ Mỹ &#8211; Trung sẽ đi về đâu?</p>
<p>Lâu nay, một số chuyên gia kinh tế cảnh báo rằng Mỹ đang quá phụ thuộc vào việc Trung Quốc mua các trái phiếu của nước này. Những người có tâm lý ghét Mỹ hí hửng cho rằng nếu Bắc Kinh ngừng mua trái phiếu Mỹ, bán rẻ trái phiếu Mỹ như biện pháp nhằm tránh thiệt hại kinh tế cho Trung Quốc hoặc để trừng phạt sự thiếu thận trọng của Mỹ thì nền kinh tế Mỹ có thể sụp đổ.</p>
<p>Tuy nhiên, kịch bản này rất khó xảy ra. Trung Quốc có rất ít lựa chọn ngoài việc tiếp tục mua trái phiếu của Mỹ trong ngắn hạn, kể cả khi Washington tạm ngưng trả lãi cho Bắc Kinh trong một thời gian. Một phân tích trên tờ China-US Focus chỉ ra ba lý do chính để giải thích điều này.</p>
<p>Thứ nhất, các loại cổ phiếu, trái phiếu và các tài sản tài chính Mỹ vẫn là một sản phẩm đầu tư hữu hiệu nhất đối với Trung Quốc và góp phần tạo ra lượng dữ trữ ngoại hối khổng lồ của nước này. Thị trường nợ của Mỹ trở thành nơi đặc biệt để người Trung Quốc dùng đồng USD &#8211; vốn dịch chuyển từ Mỹ qua Trung Quốc nhờ thặng dư thương mại của Trung Quốc với Mỹ &#8211; mua trái phiếu chính phủ Mỹ.</p>
<p>Một lý do khiến Trung Quốc mua các trái phiếu ngắn hạn của Mỹ là bởi thị trường này linh hoạt, tính thanh khoản cao, cho phép các bên đưa ra giá cả, mua và bán nhanh chóng. Chừng nào còn muốn duy trì hình mẫu phát triển kinh tế dựa vào xuất khẩu thì Trung Quốc còn phải tìm những nơi thuận lợi để đầu tư. Bởi vậy, dù nền kinh tế Mỹ có vỡ nợ hay không, các tài sản tài chính của Mỹ vẫn là lựa chọn hàng đầu của Trung Quốc.</p>
<p>Thứ hai, Bắc Kinh muốn duy trì một cách ổn định tỷ giá đồng nhân dân tệ so với đồng USD. Việc duy trì tỷ giá nhân dân tệ thấp một cách giả tạo sẽ giúp Trung Quốc kéo dài khả năng cạnh tranh của hàng hóa xuất khẩu. Để làm được điều này, Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc thường “múc” hết dòng USD chảy vào Trung Quốc, sau đó mua trái phiếu chính phủ Mỹ.</p>
<p>Thứ ba, Bắc Kinh quá đủ thông minh để không bán rẻ một lượng lớn trái phiếu Mỹ bởi động thái này có thể làm giảm giá trị rất nhiều đầu tư được định giá bằng đồng USD của Trung Quốc. Bên cạnh đó, nếu Bắc Kinh chơi kiểu vũ khí “hạt nhân” tài chính này, Mỹ có thể cắt giảm hoặc chấm dứt hoàn toàn thương mại với Trung Quốc. Khi đó, hàng triệu doanh nghiệp Trung Quốc sẽ phá sản vì mất cơ hội kinh doanh với Mỹ, gây nên tình trạng thất nghiệp đe dọa tới ổn định xã hội Trung Quốc.</p>
<p>Nói một cách khác, việc Mỹ vỡ nợ sẽ không để lại ảnh hưởng lâu dài cho mối quan hệ tài chính Mỹ &#8211; Trung bởi mọi thứ sẽ nhanh chóng trở lại bình thường khi Mỹ dọn dẹp được “mớ lộn xộn” tài chính.</p>
<p>Trung Quốc cũng nhận thức rõ tình thế nguy hiểm từ nợ chính phủ Mỹ và đang giảm dần việc dùng dự trữ ngoại hối để mua trái phiếu Mỹ.</p>
<p>Nhưng đây không phải là phản ứng trực tiếp trước cuộc tranh luận mức trần nợ công ở Mỹ mà chỉ là một phần trong chiến lược “dài hơi” của Bắc Kinh nhằm tạo ra một đồng nhân dân tệ mạnh hơn, được quốc tế hóa và một nền kinh tế dựa nhiều hơn vào tiêu dùng. Vợ nỡ Mỹ do đó chỉ có thể làm hợp lý hơn chiến lược này.</p>
<p>Hơn 60 năm qua, không nền kinh tế nào thách thức Mỹ trong việc dẫn dắt các vấn đề kinh tế toàn cầu. Vị thế này giúp Mỹ dễ dàng hơn trong việc sử dụng “quyền lực mềm” để lôi kéo các nước khác đưa ra những chính sách kinh tế có lợi cho Mỹ. Bên cạnh đó, Mỹ còn cố sử dụng quyền lực kinh tế nhằm kiềm chế Trung Quốc, bóng gió chỉ trích rằng chính sách đồng nhân dân tệ yếu của Bắc Kinh là không phù hợp với kinh tế toàn cầu.</p>
<p>Khủng hoảng nợ của Mỹ có thể coi là “cú đấm” thứ ba nhằm vào uy tín của nước Mỹ, vốn từng được coi là một thế lực ổn định và đầy trách nhiệm trong kinh tế toàn cầu. Qua cuộc tranh luận về mức trần nợ công, thế giới nhìn thấy chính trường Mỹ đang chia rẽ sâu sắc về chính sách, xếp hạng tín dụng của Mỹ vì thế đứng trước nguy cơ sụt giảm.</p>
<p>Trước đây, “cú đấm” đầu tiên đã xảy ra năm 2008 khi “bong bóng” nợ xấu vỡ tung, đưa kinh tế thế giới vào suy thoái. Kể từ đó, các bản tin về hệ thống tài chính Mỹ đã liên tục chuyển hình ảnh một nước Mỹ đáng ngưỡng mộ thành hình ảnh của chủ nghĩa tư bản lạc lối.</p>
<p>“Cú đấm” thứ hai xuất hiện cuối năm 2010 khi Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) tung ra gói kích thích kinh tế gây nhiều tranh cãi mang tên “Nới lỏng định lượng lần 2” (QE2) với số tiền lên đến 600 tỷ USD. Trong khi FED khăng khăng giải thích QE2 giúp tạo lực đẩy cho kinh tế quốc nội đang èo uột của Mỹ thì nhiều đối tác bên ngoài lại cho rằng Mỹ quay lại với chính sách “lợi mình, hại người”, cố hạ giá trị đồng USD để hàng hóa Mỹ cạnh tranh hơn trên thị trường quốc tế.</p>
<p>Trái ngược với tình cảnh của Mỹ, kể từ cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, Trung Quốc đã cải thiện được danh tiếng như một thế lực dẫn dắt kinh tế toàn cầu. Mặc dù phải đối mặt với chỉ trích ngày càng tăng ở bên ngoài xung quanh chính sách đồng nhân dân tệ yếu song Trung Quốc vẫn biện hộ rằng trong những thời điểm nền kinh tế toàn cầu bấp bênh, vai trò của họ là phải duy trì đồng nội tệ ổn định.</p>
<p>Năm 2008, Bắc Kinh cũng đã đưa ra gói kích thích kinh tế trị giá 586 tỷ USD. Quỹ tiền tệ Quốc tế (IMF) khen ngợi kế hoạch này không chỉ tốt cho Trung Quốc mà còn mang lại lợi ích cho kinh tế toàn cầu. Cuối cùng, Trung Quốc đã giành được vị trí quyền lực thứ ba trong IMF qua việc tăng thị phần trong tổ chức này.</p>
<p>Một số nhà phân tích cho rằng nếu Mỹ phá sản, thiệt hại về mặt uy tín, vị thế của Mỹ sẽ lớn hơn nhiều so với hậu quả về mặt kinh tế. Vợ nỡ của Mỹ sẽ ngày càng làm xói mòn uy thế của Mỹ trước Trung Quốc, nhất là trong các vấn đề kinh tế “nóng bỏng” như “cuộc chiến” tỷ giá đồng USD và đồng nhân dân tệ. Về dài hạn, nếu Mỹ vỡ nợ, Trung Quốc có thể thực sự trở thành “kẻ thắng cuộc” hưởng lợi nhất, cô lập những chỉ trích của Mỹ để khẳng định quyền lực kinh tế mạnh mẽ nhất hành tinh.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Need to change, think in diff. way &#8230; by Vien Le</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=440&#038;cpage=1#comment-2003</link>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 30 Jul 2011 14:41:31 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=440#comment-2003</guid>
		<description>To be pro-active ... as GD said in email couple of months ...
Always to be that style, build style, structure  ...</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>To be pro-active &#8230; as GD said in email couple of months &#8230;<br />
Always to be that style, build style, structure  &#8230;</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Mỹ vay tiền Trung Quốc – Nhưng ai là chủ? by Vien Le</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=414&#038;cpage=1#comment-1999</link>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 22 Jul 2011 02:10:21 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=414#comment-1999</guid>
		<description>Những chủ nợ lớn nhất của Mỹ
Trung Quốc đang nắm giữ hơn 1.000 tỷ USD trái phiếu, nhưng đây chưa phải là chủ nợ lớn nhất của &quot;chúa chổm&quot; Mỹ.

Dưới đây là danh sách các chủ nợ lớn nhất của Mỹ theo tổng hợp của Business Insider dựa trên số liệu của Bộ Tài chính và Cục Dự trữ Liên bang Mỹ.
18. Hong Kong

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 121,9 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 0,9%
17. Các trung tâm hàng lớn vùng Caribbe

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 148,3 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 1%

Những trung tâm này là: Bahamas, Bermuda, Cayman Islands, Netherlands Antilles, Panama, và British Virgin Islands.
16. Đài Loan

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 153,4 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 1,1%
15. Brazil

Tổng số Trái phiếu Mỹ nắm giữ: 211,4 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 1,5%
14. Các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC)

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 229,8 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 1,6%

Thuộc OPEC bao gồm: Ecuador, Venezuela, Indonesia, Bahrain, Iran, Iraq, Kuwait, Oman, Qatar, Saudi Arabia, Các Tiểu vương quốc Ảrập thống nhất, Algeria, Gabon, Libya, và Nigeria.
13. Các quỹ tương hỗ

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 300,5 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 2%
12. Các ngân hàng thương mại

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 301,8 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 2,1%
11. Các quỹ hưu trí của bang, của địa phương và của liên bang

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 320,9 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 2,2%
10. Các quỹ hỗ trợ thị trường tiền tệ

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 337,7 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 2,4%
9. Anh quốc

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 346,5 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 2,4%
8. Các quỹ trợ cấp tư nhân của Mỹ

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 504,7 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 3,5%
7. Chính quyền địa phương và các bang của Mỹ

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 506,1 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 3,5%
6. Nhật Bản

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 912,4 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: : 6,4%
5. Các hộ gia đình Mỹ (không bao gồm các quỹ đầu tư)

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 959,4 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 6,6%
4. Trung Quốc

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 1.160 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 8%
2. Cục Dự trữ Liên bang Mỹ

Tổng số Trái phiếu Mỹ: 1.630 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 11,3%
1. Các Quỹ An sinh Xã hội

Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 2.670 tỷ USD

Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 19%

Các quỹ Bảo hiểm tuổi già, bảo hiểm người khuyết tật được phép đầu tư độc quyền những trái phiếu phát hành đặc biệt cho các quỹ An sinh Xã hội. Đây là những loại trái phiếu được giao dịch công khai nhưng chúng vẫn chiếm một phần rất lớn trong tổng số nợ của Mỹ.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Những chủ nợ lớn nhất của Mỹ<br />
Trung Quốc đang nắm giữ hơn 1.000 tỷ USD trái phiếu, nhưng đây chưa phải là chủ nợ lớn nhất của &#8220;chúa chổm&#8221; Mỹ.</p>
<p>Dưới đây là danh sách các chủ nợ lớn nhất của Mỹ theo tổng hợp của Business Insider dựa trên số liệu của Bộ Tài chính và Cục Dự trữ Liên bang Mỹ.<br />
18. Hong Kong</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 121,9 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 0,9%<br />
17. Các trung tâm hàng lớn vùng Caribbe</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 148,3 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 1%</p>
<p>Những trung tâm này là: Bahamas, Bermuda, Cayman Islands, Netherlands Antilles, Panama, và British Virgin Islands.<br />
16. Đài Loan</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 153,4 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 1,1%<br />
15. Brazil</p>
<p>Tổng số Trái phiếu Mỹ nắm giữ: 211,4 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 1,5%<br />
14. Các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC)</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 229,8 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 1,6%</p>
<p>Thuộc OPEC bao gồm: Ecuador, Venezuela, Indonesia, Bahrain, Iran, Iraq, Kuwait, Oman, Qatar, Saudi Arabia, Các Tiểu vương quốc Ảrập thống nhất, Algeria, Gabon, Libya, và Nigeria.<br />
13. Các quỹ tương hỗ</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 300,5 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 2%<br />
12. Các ngân hàng thương mại</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 301,8 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 2,1%<br />
11. Các quỹ hưu trí của bang, của địa phương và của liên bang</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 320,9 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 2,2%<br />
10. Các quỹ hỗ trợ thị trường tiền tệ</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 337,7 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 2,4%<br />
9. Anh quốc</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 346,5 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 2,4%<br />
8. Các quỹ trợ cấp tư nhân của Mỹ</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 504,7 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 3,5%<br />
7. Chính quyền địa phương và các bang của Mỹ</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 506,1 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 3,5%<br />
6. Nhật Bản</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 912,4 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: : 6,4%<br />
5. Các hộ gia đình Mỹ (không bao gồm các quỹ đầu tư)</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 959,4 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 6,6%<br />
4. Trung Quốc</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 1.160 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 8%<br />
2. Cục Dự trữ Liên bang Mỹ</p>
<p>Tổng số Trái phiếu Mỹ: 1.630 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 11,3%<br />
1. Các Quỹ An sinh Xã hội</p>
<p>Tổng số trái phiếu Mỹ nắm giữ: 2.670 tỷ USD</p>
<p>Tỷ lệ trong tổng số nợ của Mỹ: 19%</p>
<p>Các quỹ Bảo hiểm tuổi già, bảo hiểm người khuyết tật được phép đầu tư độc quyền những trái phiếu phát hành đặc biệt cho các quỹ An sinh Xã hội. Đây là những loại trái phiếu được giao dịch công khai nhưng chúng vẫn chiếm một phần rất lớn trong tổng số nợ của Mỹ.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Mango or Windows Phone 7.5 by Vien Le</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=437&#038;cpage=1#comment-1998</link>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
		<pubDate>Wed, 13 Jul 2011 14:56:51 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=437#comment-1998</guid>
		<description>&lt;strong&gt;11 Neat Features In Windows Phone 7 Mango&lt;/strong&gt;

Steve Ballmer announced that Mango will have over 500 new features and we’ve seen quite a few of those. Having played around with Windows Phone 7 Mango for more than 24 hours I’ve found the beta release to be stable and pretty functional. There have been lengthy reviews of the update and I won’t be getting into that. I will however share a list of my top additions (or tweaks) in the upcoming update. Here are 11 that complement the features linked above:

&lt;strong&gt;Call Log (History)&lt;/strong&gt;:

I stumbled on this when I was at a bar and looking at a friend’s profile only to realize that I hadn’t seen such a comprehensive (and clean) log of contact activity. Divided by weeks, the log displays SMS, email and call activity with ability to see more activity with synced email accounts like Google or Outlook.



&lt;strong&gt;Conversation View&lt;/strong&gt;

My inbox used to be filled with 20+ emails when I turned my data connection ON and it used to be annoying to manual delete each email in a thread I am not interested in. Not anymore. Threaded mail or conversation view is a feature I would like to thank the overlords in Redmond for.

PS: Linked Inboxes isn’t in my list since I’ve got only three mailboxes that I follow.

&lt;strong&gt;Battery Saver&lt;/strong&gt;

Windows Phone 7 did not show a lot of statistics and it felt incomplete. In Mango, Microsoft has introduced a new feature that shows you how long (time) your battery will last and also an option to initiate a battery saver mode when the battery is low. The battery saver mode turns the following services off:

    Push Email
    WiFi
    Background Applications

The well thought-out tweak under Battery Saver is the control allowing us to initiate battery saver whenever we want to till the phone is connected to a power source. While I am not sure what is battery low but I guess when remaining life is around 20%.

 
&lt;strong&gt;
Switch between SMS and Facebook chat&lt;/strong&gt;

It is one those attention to detail features that as users we want. All text conversation threads with friends now have an icon at the bottom that allows us to quickly switch between SMS or IM. If the user is listed as online we can have a IM conversation. Unfortunately, we can’t send a private Facebook message if the user is offline. Nevertheless, the seamless switching between Facebook chat &amp; SMS is fun!



&lt;strong&gt;Facebook Notifications&lt;/strong&gt;

As I wrote earlier, with Mango the Me tile has become a lot more useful. The tile allows users to set their IM status, update their social status and check in using Facebook Places. The tile also lists Facebook notifications, coupled with push notifications introduced in the Facebook app, being able to glance at the latest notifications within the phone is handy.

 

&lt;strong&gt;Bing Local Scout &amp; Music Search&lt;/strong&gt;

Apps like Foursquare (Explore) and Yelp are quite handy to know what’s happening around your location but with Mango, Microsoft has built this functionality into Bing. In a feature named Scout, Bing lists the following:

    Restaurants
    Shopping locations
    Local activates
    Highlights

I will be doing a more detailed look into Scout in the coming days.

The other addition to Bing on WP7 is a Shazam-killer. A few weeks back, Shazam introduced a paid version of their popular music search app for WP7 and crippled the free version. As a user I was annoyed, not anymore. Microsoft has introduced Shazam-like feature in Bing and it works splendidly well! With Bing’s music search, a user can directly buy identified song from the Zune marketplace or go through his scanned music history later.
 

&lt;strong&gt;Facebook Events Integration&lt;/strong&gt;

Windows Phone 7 syncs calendars from all email accounts but for all the Facebook integration, it did not sync Facebook Events. This changed in Mango. While I am not a heavy user of Facebook events, the reason I find this feature pretty damn cool is because now I can see all my Facebook friends’ birthdays as calendar entries on the phone.
 

&lt;strong&gt;Background Tasks&lt;/strong&gt;

As a Windows users, the Task Manager is a feature I love. I like to know what processes are running in the background and what is the resource usage like. With Multitasking being introduced in Mango, a Task Manager to know the tasks running in the background and probably kill them if needed is crucial. While I haven’t been able to test it as yet, since there are no apps currently in the marketplace that can run in background, I’ve added this as a worth mentioning addition.

 

&lt;strong&gt;Now Playing Lock Screen&lt;/strong&gt;

Till NoDo, the lock screen showed the wallpaper with notifications about new messages and calendar entries. To control the currently playing songs one had to press the volume buttons. In Mango however, the lock screen turns into a whole new level of awesome. If there is album art for the currently playing artist, the lock screen wallpaper will be replaced with gorgeous images from Zune with big play/pause control buttons.

 

&lt;strong&gt;Share Links from IE to Social Networks&lt;/strong&gt;

In iOS 5, Apple has introduced deeper Twitter integration with users being able to tweet images and links from within the Safari and camera roll. You will be able to do it in Windows Phone 7 too. As of now, you can share links on LinkedIn, Facebook and Windows Live. With the expected Twitter integration I expect Twitter being added to the social networks.

PS: I would like to see this Social Networks share option under Pictures and even in the marketplace.

 
&lt;strong&gt;Autofix Pictures&lt;/strong&gt;

In NoDo, options under images showed an entry called Extras that allowed third party apps to list themselves for interaction with the images. I was able to open an image in Thumba Photo Editor and edit the image or tweet the picture using the TwitPic app, in Mango this option isn’t there (I assume it’ll be back). Meanwhile, a new option has been introduced under image menu called Auto-Fix. This is a quick image editing option that applies certain basic fixes to the image such as hue, saturation etc. It does seem to work; before/after images below:

before after

Unfortunately, the edited image isn’t stored as a separate image, so once fixed there’s no undo.

Next time I’m in Redmond I would like to take the guys behind these features for a drink, they’ve made Mango pretty damn useful to me.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p><strong>11 Neat Features In Windows Phone 7 Mango</strong></p>
<p>Steve Ballmer announced that Mango will have over 500 new features and we’ve seen quite a few of those. Having played around with Windows Phone 7 Mango for more than 24 hours I’ve found the beta release to be stable and pretty functional. There have been lengthy reviews of the update and I won’t be getting into that. I will however share a list of my top additions (or tweaks) in the upcoming update. Here are 11 that complement the features linked above:</p>
<p><strong>Call Log (History)</strong>:</p>
<p>I stumbled on this when I was at a bar and looking at a friend’s profile only to realize that I hadn’t seen such a comprehensive (and clean) log of contact activity. Divided by weeks, the log displays SMS, email and call activity with ability to see more activity with synced email accounts like Google or Outlook.</p>
<p><strong>Conversation View</strong></p>
<p>My inbox used to be filled with 20+ emails when I turned my data connection ON and it used to be annoying to manual delete each email in a thread I am not interested in. Not anymore. Threaded mail or conversation view is a feature I would like to thank the overlords in Redmond for.</p>
<p>PS: Linked Inboxes isn’t in my list since I’ve got only three mailboxes that I follow.</p>
<p><strong>Battery Saver</strong></p>
<p>Windows Phone 7 did not show a lot of statistics and it felt incomplete. In Mango, Microsoft has introduced a new feature that shows you how long (time) your battery will last and also an option to initiate a battery saver mode when the battery is low. The battery saver mode turns the following services off:</p>
<p>    Push Email<br />
    WiFi<br />
    Background Applications</p>
<p>The well thought-out tweak under Battery Saver is the control allowing us to initiate battery saver whenever we want to till the phone is connected to a power source. While I am not sure what is battery low but I guess when remaining life is around 20%.</p>
<p><strong><br />
Switch between SMS and Facebook chat</strong></p>
<p>It is one those attention to detail features that as users we want. All text conversation threads with friends now have an icon at the bottom that allows us to quickly switch between SMS or IM. If the user is listed as online we can have a IM conversation. Unfortunately, we can’t send a private Facebook message if the user is offline. Nevertheless, the seamless switching between Facebook chat &#038; SMS is fun!</p>
<p><strong>Facebook Notifications</strong></p>
<p>As I wrote earlier, with Mango the Me tile has become a lot more useful. The tile allows users to set their IM status, update their social status and check in using Facebook Places. The tile also lists Facebook notifications, coupled with push notifications introduced in the Facebook app, being able to glance at the latest notifications within the phone is handy.</p>
<p><strong>Bing Local Scout &#038; Music Search</strong></p>
<p>Apps like Foursquare (Explore) and Yelp are quite handy to know what’s happening around your location but with Mango, Microsoft has built this functionality into Bing. In a feature named Scout, Bing lists the following:</p>
<p>    Restaurants<br />
    Shopping locations<br />
    Local activates<br />
    Highlights</p>
<p>I will be doing a more detailed look into Scout in the coming days.</p>
<p>The other addition to Bing on WP7 is a Shazam-killer. A few weeks back, Shazam introduced a paid version of their popular music search app for WP7 and crippled the free version. As a user I was annoyed, not anymore. Microsoft has introduced Shazam-like feature in Bing and it works splendidly well! With Bing’s music search, a user can directly buy identified song from the Zune marketplace or go through his scanned music history later.</p>
<p><strong>Facebook Events Integration</strong></p>
<p>Windows Phone 7 syncs calendars from all email accounts but for all the Facebook integration, it did not sync Facebook Events. This changed in Mango. While I am not a heavy user of Facebook events, the reason I find this feature pretty damn cool is because now I can see all my Facebook friends’ birthdays as calendar entries on the phone.</p>
<p><strong>Background Tasks</strong></p>
<p>As a Windows users, the Task Manager is a feature I love. I like to know what processes are running in the background and what is the resource usage like. With Multitasking being introduced in Mango, a Task Manager to know the tasks running in the background and probably kill them if needed is crucial. While I haven’t been able to test it as yet, since there are no apps currently in the marketplace that can run in background, I’ve added this as a worth mentioning addition.</p>
<p><strong>Now Playing Lock Screen</strong></p>
<p>Till NoDo, the lock screen showed the wallpaper with notifications about new messages and calendar entries. To control the currently playing songs one had to press the volume buttons. In Mango however, the lock screen turns into a whole new level of awesome. If there is album art for the currently playing artist, the lock screen wallpaper will be replaced with gorgeous images from Zune with big play/pause control buttons.</p>
<p><strong>Share Links from IE to Social Networks</strong></p>
<p>In iOS 5, Apple has introduced deeper Twitter integration with users being able to tweet images and links from within the Safari and camera roll. You will be able to do it in Windows Phone 7 too. As of now, you can share links on LinkedIn, Facebook and Windows Live. With the expected Twitter integration I expect Twitter being added to the social networks.</p>
<p>PS: I would like to see this Social Networks share option under Pictures and even in the marketplace.</p>
<p><strong>Autofix Pictures</strong></p>
<p>In NoDo, options under images showed an entry called Extras that allowed third party apps to list themselves for interaction with the images. I was able to open an image in Thumba Photo Editor and edit the image or tweet the picture using the TwitPic app, in Mango this option isn’t there (I assume it’ll be back). Meanwhile, a new option has been introduced under image menu called Auto-Fix. This is a quick image editing option that applies certain basic fixes to the image such as hue, saturation etc. It does seem to work; before/after images below:</p>
<p>before after</p>
<p>Unfortunately, the edited image isn’t stored as a separate image, so once fixed there’s no undo.</p>
<p>Next time I’m in Redmond I would like to take the guys behind these features for a drink, they’ve made Mango pretty damn useful to me.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Câu đố vui tuần 17 (25th Apr to 30th Apr) by Vien Le</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=379&#038;cpage=1#comment-1921</link>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 01 May 2011 13:01:15 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=379#comment-1921</guid>
		<description>Đây là cây mộc :)
Giải thưởng lại phải để cho câu đố tuần tới.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Đây là cây mộc <img src="http://www.lnvdng.com/blog/wp-content/plugins/yahoo-messenger-emoticons/emoticons/happy.gif" style="border:none;background:none;vertical-align:-25%;" alt="happy" /><br />
Giải thưởng lại phải để cho câu đố tuần tới.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Câu đố vui tuần thứ 16 (từ 20 Apr đến 23 Apr) by Vien Le</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=359&#038;cpage=1#comment-1912</link>
		<dc:creator>Vien Le</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 24 Apr 2011 13:31:48 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=359#comment-1912</guid>
		<description>Câu trả lời cho tuần này: Đó là ca sĩ Thanh Lam! Trên chuyến bay từ Hà Nội đi Thành pố Hồ Chí Minh, tình cờ được ngồi ngay ca sĩ!

Không có bạn nào trả lời đúng câu hỏi tuần này.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Câu trả lời cho tuần này: Đó là ca sĩ Thanh Lam! Trên chuyến bay từ Hà Nội đi Thành pố Hồ Chí Minh, tình cờ được ngồi ngay ca sĩ!</p>
<p>Không có bạn nào trả lời đúng câu hỏi tuần này.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Analysis: Hard case for U.S. against WikiLeaks&#8217;s Assange by admin</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=319&#038;cpage=1#comment-602</link>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 03 Dec 2010 03:14:32 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=319#comment-602</guid>
		<description>Will WikiLeaks mean Hillary Clinton turns her back on development?

Will the WikiLeaks cable scandal downgrade Hillary Clinton&#039;s development policy ambitions? With her political muscle weakened by the revelations, it looks likely

WikiLeaks&#039; exposés have pushed the US State Department into crisis management mode; Hillary Clinton looks drawn and grim as she attempts to defend her country&#039;s handling of foreign affairs.

Not only is her political career on the line, but the State Department faces an uncertain future in the turf battles over budget and influence in Washington. The collateral damage is the grand centrepiece of Clinton&#039;s recasting of how the US asserts its influence in the world, the Quadrennial Diplomacy and Development Review (QDDR). It was due to be published in early December, but it is unlikely to emerge in the middle of the current meltdown in US diplomacy.

The review was Clinton&#039;s bold new strategy for what she called &quot;civilian power, in which diplomacy and development were closely co-ordinated to achieve US interests and global security. She wanted a big boost to the budgets of both USAID and the State Department as she made clear in an article in Foreign Affairs.

Early drafts were leaked two weeks ago and argued that diplomacy and development should be elevated alongside defence in a new &quot;smart power&quot; approach. The review – the State Department&#039;s answer to the four-yearly Defense Review – marks a shift of emphasis away from military force. The review was a year in the making, and the ground has been carefully prepared by both Clinton and President Obama in major speeches.

Clinton said she wanted major investment in USAID to make it once again the &quot;premier development agency&quot; in the world, and announced that long-term development was a key part of diplomacy. Part of her aim was to broaden understandings of security beyond a military dominated perspective and to expand work in conflict prevention; the QDDR proposed a new under secretary for civilian security, democracy and human rights.

When drafts of the strategy were leaked, non-governmental organisations and activists were enthusiastic about the increased budget for aid. But there has been concern that development could be swallowed into US diplomatic strategy, and thus subordinated to US political and strategic interests. The QDDR talks of US ambassadors working as &quot;CEOs&quot; of the activities of several different US agencies, including USAID.

All of these plans are now thrown into doubt. Does Clinton have the political muscle to push this radical plan through? Does the State Department have the authority to take a lead role in this reshaping of the US role in the world? The answers to both questions look very shaky. Even before Wikileaks, the Republican victory in the mid-term elections was making Clinton&#039;s boost for aid look like a tough sell in Congress. Now the likelihood is that the QDDR will be postponed, perhaps shelved as more pressing issues of how to restore trust and credibility in US diplomacy dominate.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Will WikiLeaks mean Hillary Clinton turns her back on development?</p>
<p>Will the WikiLeaks cable scandal downgrade Hillary Clinton&#8217;s development policy ambitions? With her political muscle weakened by the revelations, it looks likely</p>
<p>WikiLeaks&#8217; exposés have pushed the US State Department into crisis management mode; Hillary Clinton looks drawn and grim as she attempts to defend her country&#8217;s handling of foreign affairs.</p>
<p>Not only is her political career on the line, but the State Department faces an uncertain future in the turf battles over budget and influence in Washington. The collateral damage is the grand centrepiece of Clinton&#8217;s recasting of how the US asserts its influence in the world, the Quadrennial Diplomacy and Development Review (QDDR). It was due to be published in early December, but it is unlikely to emerge in the middle of the current meltdown in US diplomacy.</p>
<p>The review was Clinton&#8217;s bold new strategy for what she called &#8220;civilian power, in which diplomacy and development were closely co-ordinated to achieve US interests and global security. She wanted a big boost to the budgets of both USAID and the State Department as she made clear in an article in Foreign Affairs.</p>
<p>Early drafts were leaked two weeks ago and argued that diplomacy and development should be elevated alongside defence in a new &#8220;smart power&#8221; approach. The review – the State Department&#8217;s answer to the four-yearly Defense Review – marks a shift of emphasis away from military force. The review was a year in the making, and the ground has been carefully prepared by both Clinton and President Obama in major speeches.</p>
<p>Clinton said she wanted major investment in USAID to make it once again the &#8220;premier development agency&#8221; in the world, and announced that long-term development was a key part of diplomacy. Part of her aim was to broaden understandings of security beyond a military dominated perspective and to expand work in conflict prevention; the QDDR proposed a new under secretary for civilian security, democracy and human rights.</p>
<p>When drafts of the strategy were leaked, non-governmental organisations and activists were enthusiastic about the increased budget for aid. But there has been concern that development could be swallowed into US diplomatic strategy, and thus subordinated to US political and strategic interests. The QDDR talks of US ambassadors working as &#8220;CEOs&#8221; of the activities of several different US agencies, including USAID.</p>
<p>All of these plans are now thrown into doubt. Does Clinton have the political muscle to push this radical plan through? Does the State Department have the authority to take a lead role in this reshaping of the US role in the world? The answers to both questions look very shaky. Even before Wikileaks, the Republican victory in the mid-term elections was making Clinton&#8217;s boost for aid look like a tough sell in Congress. Now the likelihood is that the QDDR will be postponed, perhaps shelved as more pressing issues of how to restore trust and credibility in US diplomacy dominate.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>Comment on Analysis: Hard case for U.S. against WikiLeaks&#8217;s Assange by admin</title>
		<link>http://www.lnvdng.com/blog/?p=319&#038;cpage=1#comment-595</link>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		<pubDate>Thu, 02 Dec 2010 15:57:19 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.lnvdng.com/blog/?p=319#comment-595</guid>
		<description>Recent days, many hot news about Assange and WikiLeaks on well-known newspapers all over the world ...

Take some time to read it and then read this post!</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Recent days, many hot news about Assange and WikiLeaks on well-known newspapers all over the world &#8230;</p>
<p>Take some time to read it and then read this post!</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>

